Dáng vẻ giương nanh múa vuốt, vừa đe dọa vừa cảnh cáo của cô khiến cậu không nhịn được mà bật cười.
Sau khi gã đàn ông bị cả xe hợp sức đuổi xuống, dường như bụng Hứa Nhiễm càng đau hơn.
Cậu đứng dậy, nhẹ nhàng kéo tay áo cô, bảo cô ngồi vào chỗ của mình.
Rồi đứng cạnh cửa sổ, che gió lạnh mùa đông cho cô.
Mùa đông những năm ấy lạnh hơn bây giờ rất nhiều.
Nhưng ánh mắt Hứa Nhiễm nhìn cậu sáng long lanh, khiến cậu chẳng hiểu sao lại đỏ bừng cả mặt.
Sau này khi họ rơi vào lưới tình, cậu mới phát hiện thêm một mặt khác của Hứa Nhiễm.
Cô không phải tomboy, trước mặt người mình thích, cô cũng biết dịu dàng làm nũng.
Thậm chí chưa từng lớn tiếng với cậu.
Sinh mệnh sống động, cuộc đời rực rỡ—cậu cứ thế từng chút một lún sâu.
Rồi âm thầm thề rằng, nhất định phải cưới được cô gái này.
Cậu nghĩ, muốn ở bên cô suốt cả đời.
Giọt nước mắt rơi xuống trang giấy, làm ký ức nhòe đi.
Người vợ mà cậu từng yêu sâu đậm…giờ đây chỉ còn lại bốn chữ lạnh lẽo.
Giấy chứng tử.
Lục Cẩn An gấp hồ sơ bệnh án lại, nhét sát vào túi áo.
Anh bước vào phòng bệnh thăm Đoàn Đoàn.
Đoàn Đoàn đã tỉnh.
Trải qua tất cả những chuyện vừa rồi, trong lòng Lục Cẩn An tràn ngập áy náy với đứa trẻ này.
Anh kiên nhẫn hỏi con:
“Con có thể nói cho ba biết, rốt cuộc ở nhà đã xảy ra chuyện gì không?”
“Tại sao con lại đánh Viên Viên?”
Đoàn Đoàn mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào, vừa khóc vừa nấc, nói chuyện cũng không trọn câu.
“Sợi dây chuyền đó… là của mẹ…”
“Dì Lưu nói, mẹ ở trong sợi dây chuyền ấy, trước khi đi mẹ còn nói sẽ luôn ở bên con.”
“Viên Viên ném dây chuyền của con đi, còn mắng mẹ con là đồ hèn hạ, mắng con là con hoang…”
“Ba ơi, con không phải đồ phế vật… Đoàn Đoàn không phải là đứa trẻ xấu…”
“Dì Lưu nói rồi, mẹ thương con nhất, mẹ nói con là đứa trẻ tốt nhất trên đời…”
“Ba ơi… con nhớ mẹ…”
Nói xong, Đoàn Đoàn òa lên khóc nức nở, khóc đến xé lòng xé ruột, cả tầng lầu đều nghe thấy.
Có lẽ bị cảm xúc của con lây nhiễm, Lục Cẩn An đau đớn đến tận cùng.
Anh không ngăn con nữa, chỉ ôm chặt lấy thằng bé, lặng lẽ rơi nước mắt.
Sau khi cảm xúc được giải tỏa, anh nhanh chóng bình tĩnh lại.
Lời nói của con trai cứ vang vọng bên tai.
Cơn phẫn nộ từng chút một nuốt chửng lý trí.
Trước mặt anh, Viên Viên và Tô Dao luôn là dáng vẻ ngoan ngoãn, dịu dàng.
Anh không dám tin, con gái mình lại có thể nói ra những lời ghê tởm đến vậy sau lưng người khác.
Con bé mới có sáu tuổi thôi mà!
Tám năm nay Đoàn Đoàn ở bên ngoài, sống những ngày khổ sở như thế.
Ngày anh đưa con về nhà, việc đầu tiên là dặn Tô Dao phải chăm sóc thằng bé thật tốt, đừng để nó chịu khổ thêm nữa.
Vậy mà chưa đầy một ngày… lại xảy ra chuyện như thế này.
Anh không thể không nghi ngờ, trong chuyện này có bàn tay của Tô Dao.
Hứa Nhiễm đã vì cô ta mà chết.Nếu Đoàn Đoàn còn xảy ra chuyện gì nữa, cả đời này anh sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình.
Và càng không thể tha thứ cho Tô Dao!
Trước khi về nhà, anh bảo trợ lý mang đến một bản thỏa thuận ly hôn.
Nhưng có vài chuyện, anh vẫn muốn hỏi Tô Dao cho ra lẽ.
Anh không hiểu, Hứa Nhiễm khi còn sống đã tài trợ cho Tô Dao suốt ba năm.
Vậy mà vì sao cô ta lại đối xử với Hứa Nhiễm như vậy?
Cho dù không muốn báo đáp ân tình, cũng không nên che giấu bệnh tình của Hứa Nhiễm.
Nếu không có Tô Dao, có lẽ anh đã có thể khuyên Hứa Nhiễm bỏ thai, khuyên cô ấy tích cực điều trị.
Và bọn họ… cũng sẽ không rơi vào kết cục ngày hôm nay.
Càng nghĩ anh càng phẫn nộ, đến mức không để ý Đoàn Đoàn bên cạnh đã lén mở bản thỏa thuận ly hôn ra xem.
Đứa trẻ chớp đôi mắt ngây thơ, hỏi anh:
“Ba ơi, ba muốn ly hôn với dì à?”
“Có thể… đừng ly hôn không?”
“Dì Lưu từng nói, con của những gia đình ly hôn sẽ giống như Đoàn Đoàn, ba mẹ sẽ không bao giờ ở bên cạnh nữa.”
Sự hiểu chuyện của Đoàn Đoàn khiến tim anh đau nhói.
Trái tim vốn đã tan nát vì Hứa Nhiễm, lúc này lại như bị một con dao cùn cứa mạnh thêm lần nữa.
Đoàn Đoàn được cô ấy dạy dỗ, mới hiểu chuyện đến vậy.
Nếu cô ấy còn sống… thì tốt biết bao.
Anh xoa nhẹ mái đầu nhỏ của con, đau lòng đến mức không nói nên lời.
“Đoàn Đoàn, nếu ba ly hôn, thì ba có thể ở bên con mãi mãi, chăm sóc con.”
“Đoàn Đoàn không muốn có ba sao?”
“Ba xin lỗi con vì những chuyện trước đây, con đừng trách ba, được không?”
Đoàn Đoàn không trả lời, chỉ hỏi:
“Vậy… ba có yêu mẹ không?”
Lục Cẩn An sững người trong hai giây.
Tám năm trôi qua, nhắc đến người mình yêu, trong đầu anh vẫn chỉ có hình bóng Hứa Nhiễm.
Anh lập tức bại trận, cả người như già đi mấy chục tuổi trong chớp mắt.
“Có.”
“Ba rất yêu mẹ con.”
“Sau này… cũng sẽ yêu Đoàn Đoàn.”
Rời khỏi bệnh viện, anh không về nhà ngay.
Mà dẫn Đoàn Đoàn đi tìm dì Lưu.
Nghe Đoàn Đoàn nói, khi Hứa Nhiễm còn sống, dì Lưu đã giúp đỡ hai mẹ con rất nhiều.
Những năm qua, cũng nhờ được dì dạy dỗ, Đoàn Đoàn mới hiểu chuyện như vậy.
Anh đưa cho bà một tấm thẻ đen, cúi người thật sâu.
“Xin lỗi, trước đây là tôi vô lễ.”