"Chuyển mười nghìn tệ. Tiền học phí."
Trần Mặc không buồn ngẩng đầu, vẫn dán mắt vào điện thoại.
Tôi đặt đũa xuống: "Tháng trước không phải mới chuyển rồi sao?"
"Tháng trước là tiền sách giáo trình." Cuối cùng anh ta cũng chịu nhìn tôi, "Em biết gì chứ? Anh học tiếng Đức là vì tương lai chúng ta! Còn em thì suốt ngày chỉ biết tính toán tiết kiệm, tầm nhìn quá nhỏ!"
Tôi nhìn anh ta.
Ba năm rồi.
Ba năm, tháng nào cũng không thiếu một lần mở miệng xin tiền “học tiếng Đức”.
Ba năm, tôi sống tằn tiện, bóp mồm bóp miệng, đến cái áo hơn hai trăm tệ cũng không dám mua.
Ba năm trời, đến câu “Ich liebe dich” – “Anh yêu em” – anh ta cũng chưa từng nói nổi.
"Tầm nhìn nhỏ?"
Tôi bật cười, nghiêng đầu: "Vậy tôi hỏi anh, học tiếng Đức ba năm, anh học được cái gì?"
Anh ta đứng hình.
Tôi rút điện thoại ra, mở app.
"Để tôi ôn bài giúp anh chút nhé."
1.
Sắc mặt Trần Mặc thay đổi.
“Ý em là gì?”
Tôi không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn anh ta.
Ba năm trước, anh ta nói công ty chuẩn bị khai thác thị trường Đức, học tốt tiếng Đức thì có thể thăng chức tăng lương. Tôi tin.
Ba năm qua, mỗi tháng tôi đều phải móc ra 4.000 tệ từ tiền lương để đưa anh ta đóng “học phí”.
Tôi lương tháng 8.000 tệ.
4.000 tệ, là nửa tháng thu nhập của tôi.
Vì khoản tiền đó, tôi không dám mua quần áo mới, không nỡ đổi điện thoại, đến cả sữa cho con cũng phải chọn loại rẻ nhất.
Còn anh ta thì sao?
Lương tháng 15.000 tệ, tiêu xài không cần nhìn giá, mở miệng ra là “học tiếng Đức cần xã giao”, “tụ họp với bạn học”.
Tôi hỏi anh học được gì rồi, anh nói: “Tiếng Đức thương mại, em không hiểu đâu.”
Tôi hỏi khi nào thì thăng chức, anh nói: “Sắp rồi, sắp rồi.”
Ba năm rồi, câu “sắp rồi, sắp rồi” anh ta nói suốt ba năm.
“Rốt cuộc em muốn nói gì?” Trần Mặc đứng bật dậy, giọng có chút gấp gáp.
Tôi cất điện thoại: “Không có gì. Tôi sẽ chuyển tiền cho anh.”
Anh ta thở phào, ngồi xuống tiếp tục ăn.
Tôi nhìn nghiêng khuôn mặt anh ta, trong lòng vang lên một tiếng cảnh báo rất rõ: có điều gì đó không ổn.
Từ khi nào bắt đầu thấy không ổn?
Chắc là từ tuần trước.
Thứ Tư tuần rồi, anh ta nói phải đi học tiếng Đức. Tôi định nhét cho anh một quả táo nên lục túi anh.
Trong túi không có giáo trình.
Không có sổ ghi chép.
Không có bất kỳ thứ gì liên quan đến việc “học tiếng Đức”.
Khi đó tôi không nghĩ nhiều, chỉ cho là anh để sách vở ở công ty.
Nhưng thái độ xin tiền hôm nay khiến tôi bắt đầu cảnh giác.
Trước kia, mỗi lần xin tiền, anh còn nói lý do: tiền tài liệu nghe hiểu, tiền luyện khẩu ngữ, tiền đăng ký thi…
Còn hôm nay?
Mở miệng ra đã là: “Chuyển cho anh một vạn.”
Anh ta nói bằng giọng vô cùng chắc nịch, như thể mọi chuyện đều hợp tình hợp lý.
Ăn xong, anh ta cầm chìa khóa xe lên:
"Anh ra ngoài một chút, gặp bạn học cũ ăn tối."
“Tên ai?”
Anh ta khựng lại một giây:
“Em không quen đâu.”
Cửa đóng sầm lại.
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn chiếc xe anh ta rời khỏi khu chung cư.
Con trai chạy từ trong phòng ra:
“Mẹ ơi, ba đi đâu rồi ạ?”
“Ba đi học tiếng Đức rồi.”
“Tiếng Đức là gì hả mẹ?”
Tôi xoa đầu thằng bé, dịu dàng nói:
“Là một loại ngôn ngữ… để lừa người ta.”
Đến 11 giờ đêm, Trần Mặc mới về.
Tôi giả vờ ngủ, nghe tiếng anh ta đi tắm, chơi điện thoại, rồi tắt đèn.
Sau khi anh ta ngủ say, tôi lặng lẽ ngồi dậy.
Điện thoại của anh đặt trên tủ đầu giường, không khóa màn hình.
Tôi cầm lên, tim đập dồn dập như trống trận.
Mở khóa bằng vân tay — mật khẩu là ngày sinh của con trai, tôi biết rõ.
Tôi vào Alipay.
Lịch sử giao dịch.
Ngón tay tôi run lên.
Từng khoản, từng khoản chuyển tiền hiện ra.
Chuyển khoản.
Chuyển khoản.
Lại chuyển khoản.
Tên người nhận — là một cái tên tôi chưa từng nghe bao giờ: Anna.
Giao dịch đầu tiên: ngày 3 tháng 11 năm 2021, 1.500 tệ.
Giao dịch gần nhất: ngày 10 tháng 10 năm 2024, 2.000 tệ.
Tổng cộng 67 lần chuyển tiền trong 3 năm.
Cộng lại là 92.300 tệ.
Hơn chín vạn tệ.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Anna là ai?
Tại sao anh ta lại chuyển cho cô ta hơn chín vạn?
Tôi tiếp tục kiểm tra.
WeChat.
Tin nhắn.
Tôi tìm thấy mục trò chuyện với “Anna”.
Ảnh đại diện là một cô gái tóc vàng, mắt xanh.
Tin nhắn gần nhất lúc 8 giờ 23 tối nay:
“Cưng ơi, bao giờ anh tới?”
Trần Mặc trả lời:
“Sắp tới rồi, đang kẹt xe.”
Tay tôi run lên từng đợt.
Tôi kéo lên xem tiếp.
“Baby, em nhớ anh.”
“Thứ Tư gặp nhé, em nấu món Đức cho anh ăn.”
“Cái túi này đẹp không?”
Trần Mặc trả lời:
“Đẹp. Mua đi.”