16.
Đêm ấy, ta ngủ ở phía trong giường, còn Tiêu Đình Hòa ngủ ở phía ngoài.
Từ lúc về phủ, hắn vẫn luôn hầm hầm tức giận. Ta lén lút liếc nhìn, chưa kịp thu lại ánh mắt thì hắn đã liếc sang ta, giọng điệu lạnh nhạt:
"Nhìn cái gì?"
Ta cười hì hì, nhẹ giọng nói:
"Nhìn phu quân đẹp mà."
Hắn cười nhạt, giọng có chút chế giễu:
"Lại dùng lời ngon tiếng ngọt để lừa ta?"
"Ta không có."
Ta thận trọng đẩy nhẹ hắn một cái, thấp giọng dỗ dành:
"Chàng đừng giận nữa, cứ nhăn nhó mãi trông hung dữ lắm."
Hắn hít sâu một hơi, trở mình quay lại đối diện với ta, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm.
"Nàng còn biết sợ ta sao?"
"Người vô tâm như nàng mà cũng biết sợ hả?"
Ngữ điệu này chẳng giống Tiêu Đình Hòa chút nào, lại có mấy phần như tiểu hài tử đang giận dỗi.
Ta nhịn cười, dịu giọng an ủi:
"Chàng bớt giận đi, chuyện đã qua rồi mà."
"Chàng đã không cưới Dung Nguyệt, vậy... vậy ta vẫn cứ làm Nhị phu nhân Tiêu gia thôi."
Hắn bật cười, giọng điệu đầy uất ức:
"Làm thê tử của ta khiến nàng miễn cưỡng đến vậy sao?"
Ta sững người, nhìn hắn mấy lần để chắc chắn rằng người nằm cạnh mình vẫn là Tiêu Đình Hòa, chứ không phải ai khác.
Sau đó ta ngồi bật dậy, vội vàng đáp:
"Không miễn cưỡng! Ta rất sẵn lòng, thật đấy!"
Hắn liếc ta một cái, vẻ mặt không mấy tin tưởng.
Ta xoa xoa mắt, xác nhận lại lần nữa rằng mình không nhìn lầm.
"Phu quân?"
Ta đẩy nhẹ hắn, hắn chỉ lặng lẽ trở mình, không đáp.
Ta rụt rè thò đầu qua, ghé sát nhìn khuôn mặt hắn, lại cất tiếng gọi:
"Phu quân?"
Hắn khẽ nhếch môi, ý cười thoáng hiện:
"Muốn báo đáp ta thế nào?"
Ta sững người.
Bất ngờ, hắn kéo ta vào trong chăn, cả người bị vây chặt trong lồng ngực hắn. Cơ thể hắn ấm áp như một lò lửa, khiến ta tay chân luống cuống, không biết phải làm sao.
Trong màn đêm tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng tim đập của ta và hắn hòa lẫn vào nhau.
Ta ấp úng, giọng nói run run:
"Phu quân... phu quân muốn báo đáp thế nào cũng... cũng được."
"Hay là... sinh cho phu quân một đứa bé?"
Hắn nâng cằm ta, ánh mắt thâm trầm nhìn thẳng vào ta, giọng điệu chậm rãi:
"Đúng là nên sinh một đứa..."
"Như vậy nàng mới không suốt ngày tính kế bỏ trốn nữa."
Ta vội vàng phủ nhận:
"Ta không có..."
Chưa kịp nói hết câu, hắn đã cúi xuống bịt kín môi ta bằng một nụ hôn nóng rực.
Hắn khỏe hơn ta tưởng, hoàn toàn không giống người vừa mới khỏi bệnh.
Ta bực bội nhéo mạnh vào hông hắn, hắn chỉ cười khẽ, đến khi đã thỏa mãn mới chịu buông ra.
Hắn ôm chặt ta, giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng:
"Không phải ai đến xung hỉ, ta cũng sẽ giữ lại."
"Mà là vì... người đến xung hỉ là nàng."
"Nên ta mới giữ nàng lại."
Ta lười biếng đáp qua loa:
"Ồ."
Hắn nheo mắt nhìn ta:
"Nàng không tin?"
Ta gật đầu liên tục:
"Tin, tin, tin."
Dù sao thì, trên đời này không phải chuyện gì cũng cần phải rõ ràng rành mạch mới tốt.
17.
Ta đã nhìn lầm về Tiêu Đình Hòa, có những người ngoài lạnh trong nóng, bề ngoài nghiêm nghị nhưng bên trong lại không như thế.
Hắn nói, ngay từ đầu đã có thể nghe thấy ta nói chuyện, nhưng lại thầm nghĩ nữ nhân này là ai, sao cứ lải nhải không dứt.
Về sau, nghe ta nói xấu phụ thân và mẫu thân hắn, lại chê bai Dung Nguyệt, còn muốn hắn giúp ta báo thù, hắn liền cảm thấy ta thật thú vị.
Điều khiến hắn bất ngờ hơn cả là ta còn dám tính toán bạc ngay bên tai hắn, nói rằng nếu muốn đuổi ta đi, ít nhất cũng phải bồi thường hai mươi vạn lượng bạc.
Hắn nói ta giống hồ ly đầy mưu mô, tưởng thông minh nhanh nhẹn, nhưng thực ra chỉ là kẻ thực dụng, nhát gan, sợ phiền phức.
Hắn nheo mắt nhìn ta, nhàn nhạt cười:
"Lần đầu tiên ta gặp một người như nàng, cũng muốn biết nàng lớn lên trong hoàn cảnh thế nào."
Ta che miệng ngáp, vừa mệt vừa buồn ngủ, uể oải nói:
"Vậy nên, ngay từ đầu phu quân cũng chỉ vì trách nhiệm thôi đúng không? Dung Nguyệt nói cũng không sai mà."
Hắn nhướng mày, chậm rãi nói:
"Ngay từ đầu đã không phải vì trách nhiệm. Nếu ta chỉ vì trách nhiệm, sao phải dùng cả đời để bù đắp?"
"Lúc đó, nàng đã ra giá hai mươi vạn lượng để rời đi, nếu ta thật sự muốn đuổi nàng, còn giữ nàng lại làm gì?"
"Chẳng lẽ ta không cưới được thê tử sao?"
Lời này khiến ta cứng họng, nghĩ lại cũng thấy hắn nói không sai.
Ở kinh thành này, nếu hắn muốn cưới ai, có kẻ sẽ tranh nhau đưa đến cửa, còn người không muốn cũng chẳng dám từ chối.
Hắn hừ nhẹ:
"Còn nàng, chỉ biết dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ ta."
Thấy hắn càng nói càng có chút uất ức, ta vội vàng xoay người nịnh nọt dỗ dành, rồi kể chuyện quá khứ thê thảm của mình:
"Hồi nhỏ, tỷ tỷ lấy kim châm đâm vào mắt ta, ta không chịu, thế là hai chúng ta đánh nhau. Sau khi phụ thân và kế mẫu biết chuyện, liền treo ta lên xà nhà."
"Mùa đông lạnh buốt, ta cứ nghĩ mình sẽ không sống nổi nữa."
Ta cúi đầu thở dài:
"Sau chuyện đó, ta hiểu ra rằng, khi bản thân không có năng lực và sức mạnh, thì tốt nhất đừng tỏ ra mạnh mẽ."
Ta ôm lấy cánh tay phu quân, nũng nịu:
"Phu quân, gặp được chàng đúng là phúc khí lớn nhất đời ta, chàng đừng bắt nạt ta nhé, ta đáng thương lắm đấy."
Hắn sững người, rồi nhẹ nhàng ôm ta vào lòng, không nói thêm lời nào.
Ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, hắn đã không còn trong phòng.