1.
Ta sinh ra trong phủ tướng quân, mười tám tuổi gả làm Thái tử phi.
Người ngoài thì xì xào sau lưng, bảo rằng phụ thân ta nắm trọng binh trong tay, bệ hạ vì muốn ổn định thế lực nhà ta nên mới để Thái tử cưới một đứa ngốc như ta.
Lời đồn truyền đến tai, nha hoàn Xuân Chi tức đến dậm chân:“Bọn họ đều là ghen tị! Có ngày ta sẽ xé miệng đám người đó ra!”
Ta sờ lên áo cưới, vuốt ve từng đường thêu loan phượng bằng chỉ kim tuyến, quả thật đẹp vô cùng.
Ta vỗ vai Xuân Chi an ủi:“Đừng giận, đừng giận, giận là tổn thân mình, không đáng.”“Hơn nữa họ cũng chẳng nói sai, phụ thân ta đúng là nắm binh quyền thật mà.”“Dù bệ hạ muốn gả ta đi chỉ để trấn an phụ thân, cũng đâu có gì sai. Người được lợi là ta chứ ai! Nghe nói Thái tử rất tuấn tú đấy!”
Hồi nhỏ, có một lần ta theo phụ thân cùng hoàng thượng đi săn, từ xa từng thấy Thái tử.
Khi đó người mới mười hai mười ba tuổi, nhưng đã đứng thẳng như tùng xanh trong tuyết, giữa một bầy trĩ rừng lẫn gà lôi, người như con hạc cao ngạo độc lập giữa trời thu.
Từ ấy, hình bóng ấy đã in sâu trong lòng ta.
Khi ta đến tuổi cập kê, dù đầu óc có hơi... không lanh lợi cho lắm, nhưng người đến cầu thân cũng không phải là ít.
Phụ thân hỏi ta:“Con gái của cha có người nào để ý không?”
Ta lập tức gật đầu lia lịa:“Có ạ, phụ thân! Con thích Thái tử!”
Phụ thân suýt sặc ngụm trà trong miệng:“Con á? Trời ơi... cha... thôi được rồi, để cha tính kỹ lại đã.”
Ông ấy tính ba năm.
Và ta, cuối cùng cũng được toại nguyện.
Ta yêu phụ thân nhất trên đời!
Phụ thân ta hận không thể đem cả phủ tướng quân làm của hồi môn cho ta.
Trước đại lễ thành hôn, lúc đi ngang thư phòng, ta vô tình thấy phụ thân đang quỳ trước di ảnh của mẫu thân, nước mắt rơi không ngớt:“A Vu à, con gái chúng ta sắp thành Thái tử phi rồi…”
“Không phải ta nhẫn tâm... chỉ là nó là con gái duy nhất của chúng ta. Nếu gả cho người khác, e rằng bệ hạ sẽ không yên tâm. Huống hồ... Lương vương cũng đang có ý lôi kéo…”
“À Vu, nàng đừng trách ta.”“Đông Cung hiểm ác, chỉ mong con bé được bình an. Nàng cứ yên tâm, dù phải liều cả mạng già này, ta cũng sẽ bảo vệ con gái chúng ta đến cùng!”
Phụ thân vừa khóc, ta cũng muốn khóc theo.
Vậy nên đến hôm sau, khi lễ thành hôn vừa kết thúc, Thái tử Triệu Tông vén khăn voan đỏ, liền thấy ta đang khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa.
Triệu Tông lúng túng hẳn, nụ cười trên môi cứng lại, thoắt cái biến thành vẻ căng thẳng:
“Sao lại khóc đến thương tâm thế này?”“Là do hôm nay mệt quá sao?”“Đói rồi? Hay khát nước?”“Hay là... nhớ nhà?”
Triệu Tông đoán từng điều một, ta ngẩng đầu nhìn gương mặt tuấn tú của chàng, không nhịn được liền nhào vào lòng chàng.
Trên người chàng thơm thơm, ta liền hít lấy hai hơi, giọng ngập ngừng, lí nhí:“Thần... thiếp không sao... chỉ là... chưa quen thôi.”
Xung quanh mọi thứ đều lạ lẫm, đến cả Xuân Chi cũng phải ở chỗ khác.
Triệu Tông dịu dàng vỗ lưng ta, giọng nhẹ nhàng trấn an:“Đừng sợ. Vào đây rồi, sẽ không ai dám bắt nạt nàng đâu.”“Ta sẽ che chở cho nàng. Ở trước mặt ta, không cần xưng ‘thần thiếp’, nàng muốn gọi sao cho thoải mái thì cứ gọi.”
Ta nghi nghi ngờ ngờ — hình như chuyện này không giống với mấy lời trong thoại bản ta từng đọc?
Thế là ta hỏi thử:“Thật không? Vậy... ta có thể gọi chàng là phu quân không?”
Ta nhớ trong thoại bản, phu thê đều gọi nhau thế.
Triệu Tông lập tức đỏ ửng vành tai:“Đ-được…”
Ta lập tức reo lên:“Phu quân~ phu quân phu quân phu quân~~!”
Triệu Tông: “Ừm ừm ừm ừm…”
Ta hí hửng cười toe:“Giờ đến lượt chàng gọi ta rồi. Phải gọi ta là nương tử nha!”
Mặt Triệu Tông đột nhiên đỏ rực như thoa son, bối rối lắp bắp:“Đến... giờ nghỉ rồi, ngủ... ngủ thôi…”
2.
Lần cuối cùng có người ôm ta ngủ là hồi còn bé, khi mẫu thân còn tại thế. Người thường ôm ta vào lòng, khe khẽ hát mấy khúc ru ru.
Ta đã quên giai điệu ấy từ lâu, thế mà đêm nay lại bất chợt nhớ đến.
Ta kéo nhẹ tay áo Triệu Tông, khẽ hỏi:“Phu quân, chàng biết hát khúc ru không?”
Triệu Tông nắm lấy tay ta, giọng khàn khàn:“Khúc gì cơ?”
“Khúc ru con ngủ ấy.”
Triệu Tông đáp khẽ:“Không biết. Ta chưa từng có ai hát ru cho cả.”
Thật là đáng thương. Ít ra ta còn được nghe một lần...
Ta lại kéo tay áo chàng lần nữa, thì thầm:“Vậy sau này thiếp học được, sẽ hát cho phu quân nghe nhé~”
“Phu quân phu quân, lông mày chàng thật đẹp.”
“Phu quân phu quân, sao chàng... cứng cứng thế?”
“Phu quân phu quân, miệng chàng mềm thật đó.”
Ánh nến lay động, khiến đôi môi của Triệu Tông càng thêm mê người. Ta không nhịn được, đưa tay khẽ chọc một cái.
Triệu Tông bỗng mở mắt, ánh mắt trầm xuống, giọng khàn thấp:“Nếu Thái tử phi không buồn ngủ, chúng ta cũng có thể làm việc khác.”
Việc khác?
Ta đột nhiên nhớ ra — hình như có bà mụ nào từng nói, đêm nay cần thực hiện... nghi thức gì đó thì phải.
Hình như gọi là... Chu Công chi lễ gì đó?
Ta không hiểu. Nhưng ta biết — không hiểu thì phải hỏi.
Vừa hỏi xong, hơi thở của Triệu Tông khựng lại. Sau đó, trước mắt ta hoa lên một trận, trời đất đảo lộn, liền bị Triệu Tông đè xuống dưới thân.
...
Sáng sớm hôm sau, ta thầm nghĩ: Chu Công này đúng là chẳng khách sáo gì cả.
Triệu Tông giúp ta xoa eo, giọng mang theo chút áy náy:“Là ta quá lỗ mãng.”
Ta lắc đầu:“Không trách phu quân đâu, thiếp không sao mà.”
Ánh mắt Triệu Tông lại thêm phần thương xót, từ đó mỗi đêm đều lưu lại ở điện của ta.
Dần dà, từ trong cung đến ngoài cung, người người đều truyền nhau rằng: Thái tử và Thái tử phi tình cảm mặn nồng.
Ta làm sao mà biết được ư?
Là vì Xuân Chi giúp ta mua không ít thoại bản. Nghe nói mấy quyển như “Hoàng Phi Nóng Bỏng: Phu quân chàng chạy đâu~” và “Hoàng Gia Mật Sử: Độc Sủng Một Người” đang rất thịnh hành trong kinh thành.
Nhưng quyển mà ta thích nhất, vẫn là “Tâm Sự Của Thái Tử”.
Vì trong đó, hình tượng Triệu Tông được vẽ cực kỳ tuấn mỹ.
Có điều... càng đọc ta lại càng thấy là lạ. Trong sách viết, Thái tử vốn đã có người trong lòng, chỉ vì giữ thế lực của phủ Thái tử phi mới giả vờ ân ái với nàng ấy.