5.
Vườn nhà họ Đỗ rộng lớn, mà bước chân của Đỗ Hoài Vi cũng lớn không kém.
Hai bước của nàng bằng ba bước của ta.
Ta phải rảo chân đuổi theo, nhưng càng đi càng thấy đuối, cuối cùng đành chống tay lên đầu gối, thở dốc:
"Khoan đã… Ta đi không nổi nữa!"
Giọng ta kéo dài, hệt như khi ở nhà nũng nịu với tỷ tỷ.
Nhận ra không ổn, ta vội đứng thẳng người, giả bộ trấn định.
Đỗ Hoài Vi quay đầu nhìn ta, khẽ cười… rồi vác ta lên vai bước đi tiếp.
Ta: …
Ta có chút sợ độ cao.
Sợ đến mức nấc liên tục, sớm biết vậy trước khi đi đã không ăn miếng thịt đầu heo mà nhị tỷ đưa.
Ta vừa đấm vừa đá vào vai nàng, nhưng giọng nói lại không giấu được sự run rẩy:
"Tiểu thư, ta đường đường là nam nhi sáu thước tám lăm, sao có thể để nàng khinh bạc như vậy?!"
Nàng không nói một lời, tiếp tục khiêng ta đến một hang đá khuất nẻo trong vườn rồi mới thả xuống.
Nàng vừa hạ quạt gấm xuống, ta lập tức trợn tròn mắt kinh ngạc.
Dung nhan tuyệt thế kia sao lại có một vòng xanh nhạt quanh cằm?
Nàng trúng độc sao?!
Ta hốt hoảng hỏi:"Đỗ tiểu thư, nàng ổn không?"
Nàng thản nhiên ngồi xuống tảng đá, khoanh chân, dáng điệu đầy phóng khoáng:"Không ổn. Khiêng ngươi cả quãng đường mệt chết đi được."
Giọng nói trầm thấp như gấu, lại thêm thái độ thô lỗ, đúng là có chút đáng sợ.
Ta suýt lật mắt xem trời, ai bảo nàng khiêng ta chứ?! Tự đa tình à?!
Nhân lúc đã đến nơi kín đáo, ta quyết định "bày tỏ lòng mình", liền tháo thắt lưng, cởi áo.
Ngay sau lưng ta, một giọng nói trầm ổn vang lên:"Cởi y phục làm gì?"
Ta vừa tháo dây, vừa nghiêm túc đáp:"Không có gì, chỉ là muốn nói với nàng rằng, ta cũng giống nàng…"
Chưa kịp cởi hẳn, một chiếc ngoại bào rộng lớn đã từ trên trời rơi xuống trùm lấy ta.
Ta ngây người.
Đỗ Hoài Vi tự cởi ngoại bào của mình khoác lên người ta, chỉ còn lại áo lót ngắn bên trong.
Dưới lớp lụa mỏng, cánh tay nàng to khỏe, cơ bắp rắn chắc.
Quả nhiên đúng như lời đồn, là một nữ nhân có nắm đấm to hơn đàn ông!
Đỗ Hoài Vi khẽ nhếch môi, nụ cười như có như không, từng tiếng cười khẽ vang lên khiến cơ bắp trên vai nàng run nhẹ theo nhịp.
"Ngươi là nữ nhân?"
Ta gật đầu, mặt không cảm xúc:"Ta là nữ nhân, nàng cũng vậy. Thế nên, chúng ta không thể thành thân."
Nàng lười biếng khoanh tay, tựa nghiêng vào phiến đá lởm chởm phía sau.
Nhưng đôi má trắng nõn lại đỏ bừng như bị nước sôi dội qua, đỏ đến tận mang tai.
"Ai nói không thể?"
Giọng nàng lạnh lùng, đôi mắt như mực đậm, ánh lên từng tia sáng mơ hồ, tỏa ra một thứ khí tức nguy hiểm như dã thú rình mồi.
Ta bản năng lùi về sau, ai ngờ lại bị vạt áo khoác móc vào phiến đá, khiến cả áo ngoài bị giật xuống.
Vừa cúi xuống nhặt, ta mới phát hiện…
Dây yếm phía sau lưng đã tuột ra từ lúc nào.
Làn gió lạnh buốt thốc qua tấm lưng trần, ta giật mình, tim đập mạnh một nhịp.
Ta vội vàng xoay người, muốn với lấy yếm nhưng không kịp.
Trước mặt ta, mảnh lụa đỏ rực đột nhiên tuột hẳn xuống.
Một thoáng hỗn loạn, tay chân luống cuống, ta chẳng che được thứ gì.
Mà ở phía đối diện, ánh mắt Đỗ Hoài Vi trầm xuống, tia nhìn trượt dài theo dải lụa đỏ rơi xuống đất…
Giây tiếp theo…
Máu mũi nàng phun trào như suối, đỏ tươi một mảng.
6.
"Nàng thường xuyên chảy máu mũi sao?"
Sau khi chỉnh trang y phục, ta đưa cho Đỗ Hoài Vi một chiếc khăn tay.
"Nữ nhân mỗi tháng đều mất máu một lần, nếu nàng cũng thường xuyên chảy máu mũi, chắc chắn là khí huyết hư tổn. Không sao, cứ ăn nhiều gan heo vào mà bồi bổ."
Gò má nàng đỏ bừng, ánh mắt hoảng hốt không biết nên đặt vào đâu.
Đều là nữ nhân cả, ta nhắc đến chuyện nguyệt sự, cớ gì nàng lại xấu hổ thế này?
Ta vuốt thẳng tà áo, chắp tay cáo từ:"Tiểu nữ và tiểu thư đều là nữ nhân, thực khó mà kết thành phu thê. Nay xin đến trước mặt Đỗ đại nhân bái tạ, mong không khiến tiểu thư khó xử."
Nói rồi, ta xoay người bước đi, sải chân mạnh mẽ, cố tạo phong thái tự do tiêu sái.
Bỗng nhiên, sau lưng vang lên hai tiếng "xì xì".
Ta ngoảnh đầu lại—chỉ thấy hai bên lỗ mũi Đỗ Hoài Vi cùng lúc phun máu.
Suýt nữa văng cả lên mặt ta!
Ta hoảng hốt nhìn quanh một vòng, không phát hiện điều gì bất thường.
À… hóa ra là…
Vì vội vàng mặc đồ, vạt áo ngoài bị kẹt vào thắt lưng quần phía sau.
Mà quần lụa mỏng hơi hơi xuyên thấu…
Mông của nữ nhân nào chẳng giống nhau, nàng phản ứng dữ dội như vậy làm gì?
Ta vừa ngẩng đầu, lập tức bắt gặp ánh mắt chan chứa tình ý của Đỗ Hoài Vi.
Ta giật mình, vội vàng lùi sát vào cửa động, níu chặt áo, cảnh giác nhìn nàng.
Trước mắt ta, Đỗ Hoài Vi chống một tay lên vách đá, run bả vai mà cười ngặt nghẽo.
Nàng… không lẽ định ra tay tại chỗ này sao?!
Ngay cả một cái giường cũng không có mà?!
Không được, chạy thôi!
Vừa đến tiền sảnh, ta lập tức quỳ xuống bẩm báo trước mặt Đỗ đại nhân, thành khẩn khai nhận toàn bộ chuyện nữ cải nam trang đi thi.
Đỗ đại nhân hơi cau cặp kiếm mi, chậm rãi nhấp một ngụm trà, lãnh đạm nói:"Ta biết rồi."
Hả?!
Nữ giả nam trang đi thi là chuyện phổ biến vậy sao?
Thật không hổ danh là quan viên tam phẩm, từng trải sóng gió quan trường, trấn định đến mức đáng sợ!
Ta cắn răng, kiên trì hành lễ:"Đại nhân, tiểu nữ xin cầu lui hôn sự."
Đỗ đại nhân khẽ ngước ánh mắt lạnh lẽo, xoa trán một cái, cả gương mặt hiện rõ vẻ ưu sầu khôn tả.
"Ta biết rồi."
Lại nữa?
Thôi, cái gì ông ấy cũng biết hết rồi.
Ta thở phào nhẹ nhõm, vui mừng vì từ nay về sau sẽ không còn bất cứ liên quan gì đến Đỗ nhị tiểu thư nữa.
7.
Hồi phủ, ta thành thực bẩm báo với phụ mẫu rằng đã thoái hôn với phủ Thị Lang.
Phụ thân đang múc nước, vừa nghe xong liền hất cả gáo nước lạnh lẽo lên đỉnh đầu ta.