4
Nhưng chưa được mấy hôm yên ổn, Thục Cầm đã mắt đỏ hoe chạy tới nhà.
“Anh Tam Tỉnh, cha em biết chuyện của tụi mình rồi… Ông mắng em làm mất mặt gia đình, nói sẽ gả em về quê nghèo ở miền Nam.
Anh nói xem, bây giờ ai mà chẳng muốn sống ở thành phố, vậy mà cha em lại muốn đẩy em về vùng quê!”
Nghe vậy, Trần Tam Tỉnh lập tức hoảng hốt:
“Đừng sợ, Thục Cầm. Đợi anh thu xếp xong với mẹ con cô ta, anh sẽ cưới em. Anh không tin cha em lại nỡ gả em đi nơi khác khi anh đã là ông chủ lớn thế này rồi.”
Nước mắt rưng rưng nơi khóe mắt Hoàng Thục Cầm, vừa nghe xong liền nhào vào lòng Trần Tam Tỉnh:
“Anh Tam Tỉnh, em biết mà… hức hức… em biết anh không nỡ để em bị gả về quê!”
Trần Tam Tỉnh cẩn thận lau nước mắt cho cô ta:
“Đừng khóc nữa, khóc nhiều mắt sẽ sưng đấy, ngoan, đi lau mặt bằng nước ấm trước đã. Tuệ Tuệ, em vắt giúp Thục Cầm cái khăn nóng đi.”
Ồ, cuối cùng cũng nhớ ra tôi rồi cơ đấy?
Tôi vỗ tay:
“Suýt nữa tôi cảm động trước tình yêu vĩ đại của hai người rồi đấy!.”
Hoàng Thục Cầm ngượng ngùng quay đi, dùng khăn tay lau nước mắt. Trần Tam Tỉnh chỉ thẳng vào tôi:
“Cô đấy, lúc nào rồi mà còn ăn nói chua ngoa như thế? Cô biết gả về quê sẽ khổ sở thế nào không? Thục Cầm chịu sao nổi?”
Tôi đối diện ánh mắt chỉ trích của hai người họ, lạnh lùng cất tiếng:
“Tôi biết chứ. Sáng chưa kịp sáng đã phải xuống ruộng, đến gần trưa còn chưa có cơm bỏ bụng. Làm cả ngày, chẳng lo nổi cho con cái, hai đứa nhỏ bò lăn bò lóc, bẩn từ đầu đến chân.
Nửa đêm còn phải ngồi dưới ánh đèn dầu, khâu từng mũi giày cho chúng.
Một năm chẳng có nổi bữa thịt, ngày ngày toàn rau luộc, dưa muối, cơm trắng, bánh bao trắng chỉ có trong mơ. Khoai khô ăn đến phát ngán, nhưng đấy vẫn chưa phải tệ nhất.
Tệ nhất là khi con ốm đau sốt sắng, ở quê muốn đi viện thì phải đi bộ hàng cây số. Trăng mờ sao thưa, băng qua bãi tha ma trong rừng hạt dẻ, vừa bế đứa trẻ đầu nóng hầm hập, vừa run rẩy đi trong sợ hãi.”
Tôi vừa nói vừa đưa mu bàn tay lau đi những giọt nước mắt không biết rơi ra từ khi nào.
Trần Tam Tỉnh bắt đầu lúng túng:
“Thôi được rồi, em làm sao vậy? Anh đâu có nói gì đâu, sao lại khóc?”
Hoàng Thục Cầm cũng ôm mặt ngồi một bên thút thít:
“Chị dâu, phụ nữ chúng ta đều hiểu mà… Những năm qua em theo tàu ra khơi cũng nhờ anh Tam Tỉnh chăm sóc mới không khổ sở nhiều. Giờ bắt em gả về quê… sao em chịu nổi chứ…”
Tôi nhìn vào ánh mắt đầy xót xa của Trần Tam Tỉnh, giọng càng lạnh hơn:
“Đúng là tôi không được như cô, ra khơi còn có chồng tôi thương xót.
Còn tôi? Một mình ở quê, làm ruộng, nuôi gà, nuôi heo, còn phải chăm hai đứa nhỏ, hầu hạ mẹ chồng, mệnh khổ là mệnh tôi.
Giờ chồng tôi toàn vẹn trở về, lại có tiểu yêu tinh muốn cướp mất. Cô học cao hiểu rộng, tôi hỏi cô, trong sách người ta gọi hành vi cướp chồng người khác là gì?
Còn hành vi phát đạt rồi bỏ vợ, gọi là gì? Tôi nhớ trong tuồng có nhân vật Trần Thế Mỹ nhỉ? Thục Cầm, cô thấy anh ta có giống không?”
Hoàng Thục Cầm lập tức khựng lại, mặt đỏ rần như gấc. Cũng chẳng trách Trần Tam Tỉnh rung động, người ta gái phố chính hiệu, da trắng môi hồng, đến thẹn thùng thôi cũng xinh hơn tôi — một phụ nữ nhà quê da dẻ sạm đen — cả trăm lần.
Tôi quyết định rồi. Ngày mai phải ra hợp tác xã mua ít kem dưỡng, tiện thể mua hai cân táo đỏ, với mấy viên kẹo mà hai đứa nhỏ cứ nhắc mãi.
Đôi giày da trên chân Thục Cầm cũng thật đẹp. Hôm trước Tiểu Mãn còn thèm thuồng bảo bạn mua đôi giày da đỏ, mà tôi tiếc tiền không dám mua, giờ cũng phải sắm cho bằng được.
Trần Tam Tỉnh đứng đó nói gì đó tôi chẳng buồn nghe. Trong đầu chỉ nghĩ tới chuyện mai đi mua sắm, lòng tôi bay tận mây xanh.
Chỉ không biết mấy cô thu ngân ở hợp tác xã có khinh tôi là đàn bà nhà quê không… mà cũng phải, bộ đồ trên người Thục Cầm đẹp thật, hay mai tôi cũng đi dạo phố, tìm may một bộ?
Như thế chắc phải tiêu hết kha khá tiền… không biết tên đàn ông khốn nạn kia có giấu quỹ đen không nhỉ?
Đến khi Trần Tam Tỉnh gầm lên:
“Lý Tuệ Tuệ! Tôi đang nói chuyện với cô đấy, không hiểu phép tắc à? Thục Cầm còn ở đây, bảo cô nấu cơm trưa mà giả vờ không nghe?”
Tôi nhún vai:
“Anh thấy không? Tôi còn đang sống sờ sờ đây, mà anh định bỏ mẹ con tôi đi lấy vợ mới. Người ta còn chưa kết hôn, tôi đã không nói hai người vô lễ rồi.
Trần Tam Tỉnh, tôi nhìn ra rồi, anh giờ có tiền có thế, cũng chẳng thèm nói lý nữa.”
Nhắc tới chuyện kết hôn, ánh mắt Hoàng Thục Cầm sáng rực nhìn anh ta, Trần Tam Tỉnh lau mặt:
“Đã nói đến đây thì… Tuệ Tuệ, em cũng không nỡ nhìn Thục Cầm bị gả về quê chứ? Vẫn theo như hôm trước bàn đi — anh sẽ đăng ký kết hôn với Thục Cầm, nhưng nhất định sẽ dành chỗ cho em và các con.