1
Vừa để lại bình luận chưa được bao lâu, Lục Phỉ Trạch đã gọi điện tới:
“Giang Thư Oánh, em có ý gì đây?”
“Chuyện Xuân Hà đăng bài cảm ơn vì đã cứu chó, em vào bình luận dưới đó làm gì?”
“Anh vừa từ biển trở về, đang chuẩn bị tham dự lễ tuyên dương của đội cứu hộ.”
“Lần cứu hộ này có ảnh hưởng đến việc anh có được đề bạt làm Tổng chỉ huy hay không.”
“Xuân Hà còn đặc biệt giúp anh chỉnh sửa bản phát biểu. Cả đội đều đang chờ ăn mừng.”
“Em định bao giờ tới? Anh đã giữ sẵn chỗ cho em ngoài hội trường rồi.”
Giọng chất vấn của anh khiến lòng tôi lạnh ngắt, nước mắt cũng đã cạn khô từ lâu.
Từ khi bố mất tích ngoài khơi, thế giới trong mắt tôi đã không còn màu sắc.
Tôi khẽ nói: “Em không đi đâu. Mọi người cứ vui vẻ đi.”
Giọng Lục Phỉ Trạch lập tức cao lên mấy độ:
“Giang Thư Oánh, tốt nhất em nên suy nghĩ cho kỹ!”
“Hôm nay toàn bộ đội viên và lãnh đạo cấp trên đều sẽ có mặt. Đây là buổi công bố điều động nhân sự sắp tới.”
“Nếu chỉ vì chuyện nhỏ này mà em làm loạn, rồi em sẽ hối hận!”
Tôi bật cười chua chát: “Bố tôi sống chế//t chưa rõ ngoài biển, mà anh lại gọi đó là chuyện nhỏ?”
“Anh còn có mặt mũi đi ăn mừng vì đã từ chối cứu bố tôi, chỉ để cứu một con chó?”
Anh khựng lại một chút, rồi dịu giọng: “Thư Oánh, chú chỉ gặp sự cố khi đi biển thôi, sẽ có đội khác đi tìm. Em mau đến đây đi.”
“Lục Phỉ Trạch, chúng ta chia tay đi.”
Anh im lặng tròn mười giây.
Yêu nhau suốt năm năm, chúng tôi từng cãi vã, từng giận dỗi.
Nhưng chưa bao giờ nói đến chuyện chia tay.
Anh không thể tin nổi những lời đó lại xuất phát từ miệng tôi.
Đúng lúc này, đầu dây bên kia vang lên giọng của Hạ Xuân Hà: “Đội trưởng, em vừa chỉnh lại vài chi tiết trong bản phát biểu, anh qua xem giúp em nhé?”
Lục Phỉ Trạch không chút do dự đồng ý, sau đó lạnh lùng nói vào điện thoại:
“Giang Thư Oánh, là em nói chia tay trước đấy.”
“Đã chia tay thì đừng mong anh quay lại.”
Dứt lời, anh lập tức cúp máy.
Tôi hít sâu một hơi.
Mùi tanh của biển xộc thẳng vào mũi, ánh đèn pha nơi bến tàu chói lóa đến đau mắt.
Tôi ngồi trên băng ghế dài trước trung tâm chỉ huy cứu hộ, ánh mắt dán chặt vào màn hình radar vẫn đang chớp nháy liên tục.
Từ khi thuyền đánh cá của bố mất tín hiệu đến nay đã ba ngày, công tác tìm kiếm vẫn chưa có chút manh mối nào.
Tôi nhìn ra biển khơi mênh mông, nước mắt lần nữa trào ra, làm mờ cả tầm nhìn.
Đúng lúc ấy, một đội viên cứu hộ bước ra từ phòng chỉ huy, tháo mũ xuống, trên mặt đầy vẻ mệt mỏi:
“Chúng tôi đã lục soát toàn bộ vùng biển. Thật sự xin lỗi.”
Anh cúi đầu thật sâu trước mặt tôi.
Tôi không thể rời mắt khỏi mặt biển tối đen ở phía xa kia.
Bố tôi... đã biến mất giữa đại dương mênh mông như thế, đến cả th/i th/ể cũng không tìm thấy.
Tôi không thể nào tin được—mới hôm qua ông còn gọi dặn tôi phải ăn uống đúng giờ, phải sống tốt với Tiểu Lục...
Vậy mà hôm nay, ông đã mãi mãi rời xa tôi.
2
Tôi run rẩy bước về phía bờ biển, gió biển thổi đến mức khiến tôi suýt không đứng vững.
Sức lực cuối cùng bị rút cạn, tôi quỳ sụp xuống tảng đá nơi bố vẫn thường ngồi vá lưới.
“Bố ơi... bố nói sẽ dạy con lái thuyền mà... nói sẽ đợi đến ngày con lấy chồng mà... sao bố có thể thất hứa như vậy...”
Tôi gào lên giữa khoảng trời biển mênh mông, nhưng tiếng gọi ấy đã bị sóng gió nuốt chửng.
Khóc đến khản đặc cổ họng, tôi không thể phát ra tiếng nữa, chỉ có nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi, mặc cho sóng biển táp ướt quần áo.
Tôi cũng không biết mình đã gắng gượng thế nào để hoàn tất những thủ tục báo người mất tích lạnh lẽo đó.
Càng không biết bản thân đã lê lết thế nào quay về căn nhà trống trải không một bóng người.
Mặt trời dần khuất bóng, ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm cả căn nhà thành một màu máu.
Ngư cụ của bố vẫn được đặt ngay ngắn trong góc, như thể ông sẽ trở về bất cứ lúc nào.
Nhưng sẽ không còn ai trở về nữa.
Buổi truy điệu đơn sơ vắng lặng đến thê lương.
Cả đời bố lênh đênh ngoài biển kiếm sống, bạn bè chẳng có mấy, họ hàng thì sớm đã xa cách.
Tôi đứng một mình trước bàn thờ dựng tạm, nhìn di ảnh nụ cười chất phác của bố, cảm giác như bầu trời sụp đổ.
Đột nhiên, điện thoại trong túi vang lên.
Tôi máy móc rút ra xem — trên màn hình là ba chữ “Lục Phỉ Trạch”.
Tôi lập tức từ chối cuộc gọi.
Mở WeChat ra, thấy anh ta gửi tin nhắn thoại.
Giọng nói vang lên từ tai nghe, mang theo sự bực bội không thèm che giấu:
“Giang Thư Oánh, em lại giận dỗi cái gì nữa vậy? Gọi điện không bắt, nhắn tin không trả! Em có biết mấy hôm nay anh bận thế nào không?”
Anh ta tiếp tục than phiền:
“Xuân Hà bị say khí hậu, sốt suốt mấy ngày liền. Anh phải đưa cô ấy đi bệnh viện kiểm tra. Đợi cô ấy khá hơn, anh sẽ qua với em. Em chịu khó một chút đi.”
Tôi cười khẽ, như thể đã quen với sự vô lý ấy, rồi bất giác mở trang cá nhân của Hạ Xuân Hà ra.
Cô ta liên tiếp đăng hơn chục bài.
Bắt đầu bằng: “Đội trưởng thật chu đáo, nửa đêm còn đưa mình đi cấp cứu”, kèm theo tấm ảnh bóng lưng Lục Phỉ Trạch đang rót nước trong phòng bệnh.
Tôi tiếp tục lướt xuống.