17.
Lần nữa gặp lại Kỷ Hoài Xuyên, là sau một tháng.
Chiều muộn đầu thu, vừa dứt cơn mưa lớn, bầu trời vẫn còn âm u.Trước tòa nhà Tần thị.
Anh tựa hờ vào chiếc Cayenne xám, gương mặt tái nhợt, dáng vẻ tiều tụy.Giữa ngón tay còn vương chút đỏ thẫm.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau,Kỷ Hoài Xuyên thoáng sững lại.Rất nhanh sau đó, anh dập tắt điếu thuốc, bước về phía tôi.
“… Tiểu Hiểu, em gầy đi rồi.”
Giọng anh khàn khàn, mang theo chút thê lương.
Sắc mặt tôi vẫn bình thản, chỉ dứt khoát nói:“Căn biệt thự ở Hằng Cảnh Viên tôi định bán. Mấy ngày tới môi giới sẽ đưa khách đến xem, đồ của anh nhớ tự đến dọn.Còn nữa, những túi xách và trang sức trước đây anh tặng tôi, cũng đều để ở đó, anh mang đi luôn đi.”
Nói xong, tôi cất bước định rời đi.Nhưng cổ tay lại bị Kỷ Hoài Xuyên bất ngờ siết chặt.
Anh khẽ nói, giọng trầm thấp:“Tiểu Hiểu, những gì anh tặng em, sẽ không bao giờ lấy lại.”
“Tần Hoài Xuyên, anh rõ mà, tôi chưa bao giờ thiếu túi xách hay trang sức.”
Tôi ngừng lại một nhịp, rồi tiếp lời:“Hơn nữa, mỗi lần nhìn thấy những thứ anh tặng, tôi thật sự chỉ thấy… buồn nôn.”
Chỉ cần nghĩ đến khả năng những món quà ấy đều là sự chuộc lỗi sau mỗi lần anh phản bội,dạ dày tôi liền quặn thắt.
Kỷ Hoài Xuyên khựng lại.
Thấy vậy, tôi hơi mất kiên nhẫn, muốn hất tay ra.Thế nhưng, anh lại nắm chặt hơn.
Trong mắt anh một mảng đen kịt, giọng khản đặc, gần như cố chấp:“Tiểu Hiểu, chúng ta đừng chia tay được không? Em đánh anh, mắng anh cũng được! Anh không thể mất em… em là tất cả của anh.”
Tôi ngẩng đầu, nhìn anh với ánh mắt ngờ vực:“Kỷ Hoài Xuyên, nhát dao của Lý Thành chém vào đầu anh rồi sao?”
Nếu không, sao anh có thể nghĩ rằng tôi – Tần Hiểu – lại muốn một gã đàn ông phản bội?
Hơn nữa, với trí tuệ của anh, không lẽ đến giờ còn chưa nhận ra, toàn bộ chuyện ở lễ cưới hôm đó, cũng như làn sóng dư luận sau đó, đều là do tôi sắp đặt?
Đã đến nước hai người xé rách mặt nạ như vậy, còn muốn quay lại bên nhau?
“Chuyện của Trần Nhiễm, anh có thể giải thích! Anh…”
Giọng anh run run, như còn muốn biện minh thêm điều gì.
Tôi cắt ngang lời anh.
Khẽ thở dài, nhìn người đàn ông mà tôi đã từng hết lòng yêu suốt bảy năm, tôi nói:“Kỷ Hoài Xuyên, tôi không có thời gian nghe anh kể hành trình ngoại tình của mình. Tôi chỉ biết một điều — phản bội chính là sự thật.”
Giọng tôi rất nhẹ.
“Anh có biết không? Đêm tôi chắc chắn rằng anh đã phản bội, phản ứng đầu tiên của tôi lại là hoài nghi chính mình.