10
Tôi không dừng bước, kéo thẳng chị dâu đi ra ngoài.
Anh cả đỏ ngầu mắt, giữ chặt tay chị dâu:
“Hà Hà, em nghĩ tới Hạo Thiên đi! Nếu anh thân bại danh liệt, con có được lợi lộc gì không?”
Mẹ thấy không dọa được tôi, liền ôm chặt lấy tay tôi không buông.
Chị dâu cười khẩy:
“Giờ thì nói thật xem, chuyện tập sự kia rốt cuộc thế nào?”
Anh cả nhắm mắt, giọng thấp hèn:
“Là con tiện nhân đó dụ dỗ anh! Em cũng biết mà, lúc ấy Hạo Thiên bệnh nặng, anh sống mơ màng, nó lại ân cần, nấu canh, mang đồ ngọt tới. Anh chỉ phạm cái lỗi mà đàn ông nào cũng phạm thôi! Anh không ngờ nó lại có bầu!
Mười vạn kia, cũng là anh đưa để cắt đứt với nó, tránh nó làm phiền em. Anh đã sớm chấm dứt rồi, thật đấy!”
Chị dâu bật điện thoại, đoạn thú nhận của anh cả vang vọng khắp đại sảnh:
“Là con tiện nhân đó dụ dỗ anh…”
Anh cả giật mình:
“Sao em lại ghi âm? Em muốn làm gì?”
Chị dâu cười nhạt:
“Có chứng cứ tốt thế này, tôi chẳng lẽ không giữ? Ngô Dũng, mai anh ký vào đơn ly hôn cho tôi! Nhà, tài sản, con – tất cả đều là của tôi! Nếu không, tôi sẽ tung đoạn ghi âm này cho cả thiên hạ nghe!”
Anh cả mặt tái đi, không tin nổi:
“Em dám hại anh?”
Chị dâu hừ một tiếng:
“Các người đã bao lần hại tôi, tôi trả lại một lần thì sao?”
Mẹ đẩy mạnh tôi:
“Còn đứng đó làm gì? Mau giúp anh mày giật lại điện thoại đi!”
Ồ, nhắc mới nhớ.
Tôi lập tức chắn trước mặt chị dâu, đề phòng chị ấy yếu thế.
Mẹ phát điên, nhìn sang bố đang bị Trình Trừng giữ chặt, rồi siết chặt mày, vung chổi lao về phía chị dâu:
“Giang Hà! Đàn ông thì ai chẳng phạm sai lầm! Mày giả vờ không biết, sau này nó thăng chức, cháu nó có việc làm tốt, mày không được hưởng phúc chắc?
Giờ mày làm loạn thế này, rồi hối hận thì muộn! Xóa ghi âm đi, nghe lời đi!”
Tôi tức nghẹn:
“Chính vì có bà che chở, Ngô Dũng mới biến thành thứ đàn ông nhu nhược vô dụng thế này! Lại còn nói đàn ông ai cũng phạm lỗi, nghe như thể bà cũng là đàn ông vậy!”
Anh cả nhân lúc tôi phân tâm, lao tới chị dâu định giật điện thoại, nhưng đứng không vững, ngã sầm xuống người mẹ.
Đầu mẹ nện mạnh xuống nền nhà, chị dâu sợ chết lặng.
Cả sảnh im bặt, chỉ còn tiếng ghi âm phát đi phát lại.
Bố cố giãy khỏi tay Trình Trừng:
“Gọi xe cứu thương mau!”
Bệnh viện.
Anh cả chỉ bị va quệt nhẹ, không sao.
Nhưng mẹ tuổi đã cao, đầu lại chấn thương, bác sĩ cau mày:
“Tình hình bệnh nhân rất nguy cấp. Gia đình nhanh chóng nộp viện phí, chúng tôi cần tiến hành nhiều hạng mục kiểm tra và điều trị.”
Thông báo tới ba lần, anh cả vẫn bất động.
Bố thúc giục:
“Đi đóng tiền đi! Mẹ con ngã không nhẹ đâu! Chậm trễ là mất mạng!”
Anh cả chỉ nhìn chằm chằm vào tôi:
“Hà Hà vừa chuyển cho Vân Vân năm vạn, viện phí phải do Vân Vân trả!”
Bố mặt mày thất thần, quay sang tôi:
“Vân Vân, đó là mẹ sinh con, nuôi con! Bà ấy cần cấp cứu!”
Tôi buông tay:
“Tiền sính lễ, tiền viện phí trước đây, cộng bao nhiêu lần phải bù đắp, tôi đã bỏ ra không dưới năm mươi vạn.
Số tiền đó các người đều đưa cho anh cả. Giờ mẹ cần cứu, sao lại tìm tới tôi? Muộn rồi. Các người dựa vào ai thì đi tìm người đó trả tiền đi.”
11
Anh cả cuối cùng vẫn không đóng tiền.
Khi chị dâu đưa Hạo Thiên từ sân bóng về, mẹ vì chậm trễ cứu chữa mà đã thành người thực vật.
Bố khóc nức nở, đập đầu vào tường:
“Sớm biết thế này, chi bằng nuôi hai con chó còn hơn!
Thục Anh ơi, bà suốt ngày bảo sinh con trai để dưỡng già, giờ thì sáng mắt ra chưa? Vì nó mà đối xử tệ với con gái, kết quả nuôi ra một thằng bất hiếu!”
Tôi nghe, cảm thấy ông có chút thật lòng vì bị anh cả làm đau, nhưng phần nhiều vẫn là muốn tiếp tục lợi dụng tôi.