Tôi đang ở hậu trường trang điểm thì em gái bất ngờ chạy vào, mặt mũi hốt hoảng:
“Chị, không phải chị nói tiệc cưới đều dùng rượu Moutai sao?”
Tôi gật đầu. Hôm nay không chỉ có họ hàng hai bên, mà còn có rất nhiều đối tác của công ty ba tôi, toàn những nhân vật có tiếng trong giới ở Giang thị.
Để thể hiện sự coi trọng, tôi đã đặc biệt dặn vị hôn phu – Giang Thần – đặt mua năm mươi chai Moutai. Biết nhà anh không dư dả, tôi còn tự mình bỏ tiền ra, thông qua mối quen mua giúp mấy trăm ngàn tệ rượu, nhưng để anh đứng tên, coi như giữ thể diện cho anh.
Nào ngờ em gái lại hấp tấp nói:“Không phải đâu chị, em chẳng thấy một chai Moutai nào hết, trên mỗi bàn chỉ đặt một chồng ly nhựa và một hộp cà phê hòa tan thôi!”
Cái gì?
Tôi giật bắn người, tim đập thình thịch, đến mức suýt ngồi không vững.
Nhìn gương mặt lo lắng của em gái – đứa em luôn thương tôi, ngày cưới còn tận tâm chạy đôn chạy đáo – lòng tôi càng dấy lên dự cảm xấu. Nhưng tôi vẫn cố giữ bình tĩnh, an ủi nó:
“Đừng hoảng, chắc có chỗ nào nhầm lẫn. Để chị gọi hỏi anh rể xem.”
Tôi lấy điện thoại ra, gọi liên tục cho Giang Thần mấy lần liền, nhưng anh ta không bắt máy.
Không còn cách nào, tôi xốc váy cưới lên, kéo em gái theo đi thẳng đến phòng hóa trang của chú rể.
Tôi đẩy cửa bước vào. Không thấy Giang Thần đâu, mà lại thấy cô sư muội mở quán cà phê – Thẩm Tình.
Trong tình huống này, tôi chẳng kịp nghĩ nhiều, chỉ lạnh giọng hỏi:“Thẩm Tình, sao cô lại ở đây? Giang Thần đâu? Tôi có chuyện cần tìm anh ấy.”
Thẩm Tình nhìn tôi từ trên xuống dưới, không trả lời ngay. Mãi đến khi tôi hỏi lại lần nữa, cô ta mới cất giọng ngọt lịm:
“Chị à, vừa nãy em bị hạ đường huyết, sư huynh sợ em xảy ra chuyện nên nhất định phải đi mua kem cho em. Chị có chuyện gì, để lát nữa em nói lại với anh ấy nhé?”
Tôi chau mày. Bản năng mách bảo rằng câu nói này cực kỳ chướng tai.
Em gái tôi vốn tính nóng, lập tức chỉ thẳng vào mặt cô ta mà quát:“Mày là ai hả, có biết xấu hổ không? Hôm nay là ngày cưới của chị tao với anh rể, sắp làm lễ đến nơi rồi, mà mày dám sai anh rể đi mua kem cho mày à? Đồ không biết nhục!”
Tôi vội kéo em lại, thấp giọng can ngăn:“Thôi, đi rồi thì cũng đi rồi, đừng—”
Còn chưa nói hết câu, mắt Thẩm Tình đã rưng rưng ngấn lệ. Cô ta bất ngờ lao về phía sau lưng tôi, nức nở:“Giang sư huynh, em xin lỗi… tất cả đều là lỗi của em. Em không nên hạ đường huyết vào ngày quan trọng thế này.”
Tôi quay đầu lại, mới nhận ra Giang Thần đã quay về từ lúc nào.
Khuôn mặt anh ta âm u, ánh mắt lạnh lùng quét về phía tôi, im lặng không nói một lời.
Giây tiếp theo, anh ta đưa que kem trong tay sát đến bên môi Thẩm Tình, giọng nói dịu dàng lạ thường:“Ăn đi, không thì chảy mất.”
Thẩm Tình ngước lên, ánh mắt yếu ớt đầy uất ức liếc sang tôi, rồi nhẹ nhàng lắc đầu:“Thôi… em chịu được. Anh đừng lo cho em nữa, kẻo chị hiểu lầm. Hình như chị giận rồi.”
“Cô ta dám!”
Giang Thần nhíu mày, giọng nặng trịch buông ra.
Thấy sắc mặt tôi khó coi, Giang Thần liền hạ giọng giải thích:“Hôm nay Thẩm Tình đặc biệt tới giúp chúng ta trang trí lễ đường, bận bịu từ sáng đến giờ. Lỡ để cô ấy gặp chuyện ngay trong tiệc cưới của mình thì còn ra thể thống gì?”
Nghe anh ta nói vậy, lý lẽ rõ ràng, tôi tạm thời nuốt xuống lời phản bác. Điều cấp bách lúc này là giải quyết chuyện rượu Moutai, tôi vội hỏi:“Giang Thần, anh để Moutai ở đâu rồi? Khách cũng sắp vào đủ cả rồi, mau bày lên bàn đi.”
Anh ta không cần suy nghĩ, trả lời thẳng:“Anh sớm đã sắp xếp xong hết rồi. Em đừng lo, mau quay lại trang điểm đi. Anh muốn em phải là cô dâu xinh đẹp nhất hôm nay.”