12
Nghe tin ta thu nhận thêm một nam đồ đệ, Uyển Yêu lập tức chạy đến đại sảnh.
Nhìn thấy Hạc Vân đang khoác ngoại bào của ta, ánh mắt hắn thoáng cái lạnh đi.
Hắn hỏi Tiểu Hổ bên cạnh: “Hôm nay lạnh lắm sao?”
Tiểu Hổ còn chưa kịp trả lời, Hạc Vân đã lên tiếng: “Chưởng môn sợ ta lạnh, nên cho ta khoác ngoại bào.”
Tất cả mọi người rơi vào im lặng.
Ngoại bào khoác ở… chỗ đó, thật hiếm thấy.
Để xóa đi bầu không khí xấu hổ, ta lập tức đẩy Hạc Vân vào trong phòng: “Chỉ là một thư sinh yếu đuối, đêm qua còn gặp yêu hầu trộm đào. Chỉ cần không mất mạng, mất một cái quần cũng đâu có gì to tát, đúng không?”
“…” Hạc Vân giật giật khóe môi, mặt xanh mét.
Tiểu Hổ gãi đầu: “Trên núi chúng ta có yêu hầu trộm đào sao?”
Uyển Yêu nhếch môi cười, nhưng ánh mắt lại lạnh băng: “Chưởng môn nói có thì chính là có. Ta tin nàng.”
Trong phòng lúc này chỉ còn lại ta và Hạc Vân. Ta lấy ra pháp bảo của Vô Cấu Môn—Chiếu Yêu Bàn.
Kim quang lóe lên, trong bàn phản chiếu nửa khuôn mặt thanh tú của thiếu niên.
Kết quả lại ngoài dự liệu.
Hạc Vân hắn… lại là người, không phải yêu.
Nhưng nếu bảo y là một phàm nhân bình thường, thì khi nãy lúc ta giật quần lót của y, rõ ràng đã trông thấy một lá bùa trấn yêu rơi xuống từ người y…
Chỉ là chưa kịp nhìn kỹ, lá bùa ấy đã biến mất.
Chẳng lẽ đêm qua ta ngủ không ngon, nên hoa mắt rồi?
Hạc Vân xoay đầu lại, ta vội vàng đẩy Chiếu Yêu Bàn vào trong tủ áo. Đẩy được nửa chừng, nó kẹt lại.
Hạc Vân chăm chú nhìn Chiếu Yêu Bàn, chậm rãi nói: “Đây là lần đầu tiên trong đời ta thấy một tấm gương đặc biệt đến vậy.”
Ta tiện tay ném cho hắn một bộ y phục, tìm cách lấp liếm: “Đặc biệt sao? Đồ gia truyền đấy. Nếu không phải thấy ngươi cần thay y phục, ta cũng chẳng lấy ra cho ngươi dùng.”
Hạc Vân nửa cười nửa không: “Một tấm gương đặc biệt như thế, thật nên để những người khác trên núi cũng được chiêm ngưỡng.”
Ta thúc giục y: “Y phục ta đã đưa rồi, mau vào phòng trong thay đi.”
Cái tên này, còn đứng đây tán gẫu mãi làm gì khi đang khỏa thân thế chứ.Ngươi không ngại, nhưng ta ngại đấy!
Chưa được bao lâu, từ trong phòng trong lại vọng ra tiếng la của Hạc Vân.
Ta xông vào, y bổ nhào vào lòng ta, run rẩy chỉ về phía góc phòng, nơi có một con rết: “Chưởng môn! Trong này có rắn!”
“…”
Chúng đệ tử nghe tiếng chạy tới, dẫn đầu là Uyển Yêu, tất cả đều im lặng.
Tiểu Thanh bước lên, động tác dứt khoát, chộp lấy con rết ném thẳng ra ngoài cửa sổ.
Lúc đi ngang qua Hạc Vân, y trêu ghẹo, lè lưỡi “Xì—”, cười lạnh: “Ngay cả rắn và côn trùng cũng không phân biệt nổi, đôi mắt ngươi mọc uổng phí rồi?”
Nói rồi, Tiểu Thanh vươn cánh tay ôm lấy cổ Hạc Vân, mạnh mẽ kéo y ra khỏi lòng ta.
“Tiểu bạch kiểm, ngươi dính chặt như thế, muốn làm chưởng môn phu nhân của chúng ta sao?” Tiểu Thanh đẩy hắn ra lạnh lùng, “Cách xa chưởng môn một chút!”
Hạc Vân lảo đảo vài bước, ngã xuống đất, bỗng phun ra một ngụm máu đen.
Tiểu Thanh: “??? Ta có dùng sức đâu chứ.”
Ta sai người khiêng Hạc Vân lên giường, y ôm lấy ngực, yếu ớt nói: “Không trách ai cả, từ nhỏ ta đã có thể chất đặc biệt, mỗi khi gặp yêu tà liền có phản ứng.”
Ta nhìn theo ánh mắt y, dừng lại trên người Tiểu Thanh. Sắc mặt Tiểu Thanh trở nên phức tạp, lớn tiếng phản bác: “Nhìn ta làm gì? Trên người ta không có độc! Hắn phun máu chắc chắn là do chạm vào con rết kia!”
“Rết có độc, tại sao ngươi chạm vào lại không sao?” Hạc Vân dùng đôi mắt lạnh lùng nhìn Tiểu Thanh, gương mặt trắng bệch như bệnh nhân.
“Ta… ta cũng có thể chất đặc biệt, từ nhỏ đã bách độc bất xâm, không được sao?” Tiểu Thanh nói, nhưng rõ ràng khí thế đã yếu đi một nửa.
“Được rồi, đừng cãi nhau nữa.” Ta bước đến bên giường, nói với Hạc Vân: “Ở đây không có yêu tà, bọn họ đều là những người đáng thương được ta thu nhận. Ngày ngày làm việc chăm chỉ, chưa từng rời khỏi…”
Ta còn chưa nói hết lời, đồng tử Hạc Vân chợt co rút, y lạnh lùng ngắt lời ta: “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Sớm biết có ngày hôm nay, hà tất phải làm những chuyện trước kia?”
Ta ngơ ngác: “Ngươi lẩm bẩm cái gì vậy?”
Uyển Yêu bước lên, nắm lấy tay ta, ra hiệu cho mọi người lui ra, kể cả ta cũng vậy.
“Sát Sát, nàng là nữ nhi, ở đây chăm sóc hắn không tiện. Đêm nay, cứ để ta trông chừng vị công tử thể chất đặc biệt này đi.”
Uyển Yêu hơi nghiêng đầu, đầu ngón tay vô tình hữu ý đặt lên vai Hạc Vân, sau đó ấn mạnh xuống: “Công tử, nếu đã yếu ớt, vẫn nên nằm xuống thì hơn.”
“Rầm” một tiếng, lưng Hạc Vân đập xuống giường.
Bốn chân giường có thể thấy rõ ràng bị lõm xuống.
Ấy vậy mà, Hạc Vân chẳng hề tỏ vẻ đau đớn, ngược lại còn nở một nụ cười nhàn nhạt với Uyển Yêu: “Vậy thì làm phiền các hạ rồi.”
Quỷ dị, thật sự là quỷ dị!
Sau khi rời đi, ta càng nghĩ càng thấy không ổn.
Vội vàng quay lại, nhưng chưa đi được bao xa, bỗng dưng một tia sét dữ dội giáng xuống từ phía lò luyện đan, mái nhà lập tức bốc cháy.
Hỏng rồi!
Tựa như có điềm báo, tim ta bất chợt thắt lại một cơn đau nhói, mồ hôi lạnh túa ra.
Ta điên cuồng chạy về phía Uyển Yêu, nửa đường chạm phải Tiểu Hổ đang hoảng loạn. Trên lưng hắn là Tiểu Hoa hấp hối.
Vừa trông thấy ta, Tiểu Hổ hét lớn: “Chạy mau!”