An An sẽ chẳng bao giờ làm những chuyện ồn ào như vậy, cũng sẽ chẳng vin cớ gì để tiếp cận anh.
Cô ấy luôn giữ khoảng cách, rõ ràng và tự trọng.
Không đúng… Hôm nay cái gã tên Hans đó có gì đó kỳ lạ. Ánh mắt An An nhìn hắn ta — rõ ràng là có tình ý. Không được. Anh phải nghĩ cách…
Còn Thanh Nguyệt, cô ta đứng đó nhìn người đàn ông cao lớn, điển trai trước mặt — mà ánh mắt lại đang nhìn về phương trời nào khác.
Cô ta siết chặt lòng bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, trong mắt là lửa giận và căm hận.
Cô ta vẫn luôn tin, lần về nước hai năm trước chính là bước đi then chốt. Nhờ có cô ta, An An và Tần Dũng mới ly hôn. Lẽ ra bây giờ, người ngồi bên cạnh anh, cùng anh hưởng thụ tài sản nhà họ Tần, phải là cô ta mới đúng.
Vậy mà…
Anh không những không cưới cô ta, mà còn hoàn toàn vạch rõ ranh giới.
Không thể như vậy.
Tuyệt đối không thể.
Hai năm trước cô ta khiến họ ly hôn được, thì bây giờ… nhất định cũng sẽ có cách khiến anh cưới cô ta.
“Khóc đủ chưa? Khóc xong thì đi lấy đồ. Nhưng nhớ kỹ, đây là lần cuối cùng.”
Tần Dũng nói bằng giọng vô cùng khó chịu, rồi quay người bước đi.
Ở bên kia đại dương, về tới căn hộ tại S quốc, An An đổ người xuống ghế sofa.
Bao ký ức cũ xộc tới, dội thẳng vào đầu.
Hai năm trước, khi Thanh Nguyệt trở về nước sau kỳ tu nghiệp, công ty vốn định sắp xếp cho cô ta bay tuyến quốc tế.
Nhưng cô ta chỉ nhẹ nhàng buông một câu:
“Tôi muốn tiếp tục bay cùng cơ trưởng Tần.”
Ngay lập tức, Tần Dũng chạy đi tìm Tổng giám đốc Vũ – bạn thân của anh ta, đổi lịch bay của Thanh Nguyệt sang tổ bay của mình.
Còn cô — người bạn đời danh chính ngôn thuận — lại bị đẩy sang tuyến quốc tế mà chẳng hề được hỏi một lời.
Tối đó về nhà, cô ngồi đợi anh. Chỉ cần một câu giải thích.
Dù chỉ là một lời lấy lệ.
Thế nhưng anh không nói gì cả.
Về đến nhà, cởi áo khoác, đi tắm, rồi chui vào chăn ngủ.
Không một ánh mắt dành cho cô.
Trên áo khoác vẫn còn vương mùi nước hoa nữ nhàn nhạt.
Cô vẫn còn nhớ cái đêm mùa thu ấy, lạnh buốt đến tận tim gan.
Trên chiếc giường đôi rộng lớn, cô nhìn bóng lưng người đàn ông đang ngủ quay lưng lại với mình, nhẹ giọng gọi tên anh:
“Tần Dũng, anh còn nhớ hôm nay là ngày gì không?”
Anh không trả lời.
Cô biết — không phải không nghe thấy, mà là không muốn để tâm.
Cô vòng tay ôm lấy eo anh, chỉ mong một lần nữa xác nhận, người đàn ông này… vẫn là của cô.
“Tôi mệt rồi, hôm nay đừng làm phiền.”
Anh lạnh nhạt đẩy cô ra, giọng nói không chút cảm xúc.
Một cơn đắng nghẹn dâng lên nơi cổ họng.
Thì ra tấm ảnh kia là thật.
Trong bức hình, người phụ nữ ấy ôm bó hoa hồng, ngẩng đầu mỉm cười nhìn người đàn ông đang ánh lên sự dịu dàng nơi khóe mắt.
Đẹp như một khoảnh khắc hạnh phúc được chụp lại.
Còn cô, đột nhiên thấy mình giống như kẻ thứ ba chen chân vào cuộc đời người khác.
Giống như tất cả những gì cô đang có… đều là đánh cắp mà thành.
Ba năm kết hôn, cô chưa từng nhận được từ anh một bó hoa nào.
Thậm chí bó hoa cầu hôn năm đó cũng là do đồng nghiệp mua hộ vào phút chót.
Cô từng nghĩ mình có thể không cần những thứ đó.
Không cần lời chúc, không cần nghi lễ.
Chỉ cần được gả cho anh là đủ.
Nhưng con người… một khi đã yêu, thì tham lam lắm.
Đã yêu, là sẽ muốn nhiều hơn.
Cô mở điện thoại, lật xem những bức ảnh chụp chung ít ỏi giữa hai người.
Khi đó, nụ cười khẽ nơi khóe môi anh đã từng khiến tôi tưởng rằng, anh cũng yêu cô.
Cho đến khi nhìn thấy tấm ảnh tối nay — cô mới biết, thì ra bao lâu nay tôi chỉ đang tự lừa mình dối người.
Tiếng chuông đồng hồ trong phòng khách vang lên, như nhắc nhở cô:
Sinh nhật mình đã qua rồi.
Tròn hai mươi tư tiếng.
Mà người ấy — vẫn không có lấy một câu “chúc mừng sinh nhật”.