1.
Người đàn ông mà tôi đã yêu suốt năm năm, kết hôn ba năm, giờ phút này lại xa lạ như một con quỷ bước ra từ những điều khoản khô cứng của pháp luật.
Trái tim tôi, theo từng câu chữ lạnh băng anh ta thốt ra, như bị dao nạo cứa đến tận cùng, rỗng hoác và đau đớn.
Anh ta tên Chu Trạch Vũ, một luật sư hôn nhân nổi tiếng trong ngành. Điều anh ta giỏi nhất chính là dùng những bản hợp đồng chặt chẽ, kín kẽ đến mức không lọt nổi một kẽ hở, để loại bỏ hết mọi rủi ro trong hôn nhân—tất nhiên, tất cả đều là rủi ro đối với anh ta.
Từ tài sản trước hôn nhân, thu nhập sau hôn nhân, phân chia việc nhà, thậm chí cả chuyện mỗi năm tết nhất về nhà ai trước, quà tặng cha mẹ hai bên bao nhiêu tiền, tất cả đều được ghi rõ ràng, chi tiết đến từng con số.
Anh ta từng nói với tôi:“Chu Ân, đây mới là hôn nhân hiện đại. Rõ ràng, công bằng, tránh được mọi cuộc cãi vã không đáng có.”
Tôi tin.Tôi ngây thơ cho rằng, đó là một dạng “bệnh nghề nghiệp” của anh, cũng là một kiểu lãng mạn và an toàn riêng biệt.
Anh ta còn nói:“Trong thỏa thuận có ghi, nữ giới phụ trách toàn bộ việc trong gia đình, giá trị lao động tương đương 20% thu nhập hàng tháng của nam giới. Nếu em chọn làm nội trợ, anh sẽ chuyển khoản cho em đều đặn mỗi tháng, một xu cũng không thiếu.”
Ngày đó, tôi tưởng rằng đây là cách anh yêu tôi—dùng luật pháp, thứ anh giỏi nhất, để bảo vệ tôi.Nhưng đến hôm nay tôi mới hiểu: đó chẳng phải là bảo vệ, mà là một bản hợp đồng lao dịch lạnh lùng, một sự thuê mướn trá hình.
Mà tôi, chỉ là bên B trong hợp đồng ấy—kẻ bị vắt kiệt hết thảy tình cảm, đến cả chi phí cho sức khỏe cũng phải tự mình gánh vác.
Cơn đau quặn thắt nơi bụng dưới lại ập đến, nhắc nhở tôi vừa đánh mất một sinh mệnh nhỏ bé.Mà người cha của đứa trẻ ấy, giờ đây vẫn nghiêm túc ngồi tính từng đồng chi phí chăm sóc cho tôi.
Từng chữ từng câu của anh đều toát ra vẻ đương nhiên và thái độ ban phát từ trên cao.Tôi không khóc, cũng không ầm ĩ. Bởi tôi biết với một người như Chu Trạch Vũ, cảm xúc là thứ vô dụng nhất.Anh chỉ tin vào điều khoản và chứng cứ.
Tôi chống chỏi thân xác còn yếu, đưa tay về phía anh.“Đưa bút cho tôi.”Chu Trạch Vũ hơi chững lại, có vẻ bất ngờ vì tôi nhận lời nhanh như vậy.Anh lôi từ cặp da đắt tiền ra một cây bút Montblanc, đưa cho tôi.
Tôi đặt bút xuống, từng nét từng nét, ký lên cuối hợp đồng: Chu Ân.Mực loang trên trang giấy, tựa như một giọt máu đã khô.
“Tốt, Chu Trạch Vũ, anh nói đúng — mọi chuyện đều phải xử theo hợp đồng.”Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nói từng chữ một.
Anh nhếch môi mỉm cười mãn nguyện, xếp lại hợp đồng như vừa hoàn tất một thương vụ quan trọng.Nhưng anh chưa biết: kể từ khoảnh khắc này, giữa chúng tôi thực sự chỉ còn mỗi một bản hợp đồng.Và tôi — sẽ biến luật lệ thành vũ khí, tận dụng những quy tắc ấy tốt hơn cả anh.
2.
Ngày xuất viện, Chu Trạch Vũ không đến đón tôi.Anh ta chỉ gửi một tin nhắn, kèm theo ảnh chụp màn hình thanh toán chuyến xe đặt qua app.
“Chi phí đã trả, theo thỏa thuận, đây là nghĩa vụ giao thông mà một người chồng cần thực hiện.”
Tôi nhìn màn hình, khẽ bật cười. Rất tốt.
Trở về căn nhà mà anh gọi là “tổ ấm”, mọi thứ vẫn giống hệt lúc tôi rời đi: ngăn nắp, lạnh lẽo, hoàn toàn không có hơi thở của một mái nhà.
Chu Trạch Vũ ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, mắt dán vào laptop, bàn tay gõ lách cách. Thấy tôi về, anh chẳng thèm ngẩng đầu, chỉ đưa tay chỉ vào bàn trà:
“Đây là bảng chi tiêu gia đình tháng này. Tôi đã chia đúng theo hợp đồng, phần của em, nhớ chuyển khoản cho tôi.”
Trên bàn, một tờ giấy A4 in bảng tính chi chít: tiền nước, tiền điện, tiền gas, phí quản lý… thậm chí đến số điện mà tôi dùng để là áo sơ mi cho anh trước chuyến công tác tuần rồi, cũng được tính riêng bằng đồng hồ điện phụ, chính xác đến hai số thập phân.
Không kẽ hở.
“Còn nữa,” cuối cùng anh ngẩng đầu, đôi mắt nhìn về phía tôi, “đây là danh sách thực phẩm bổ sung sau khi em sẩy thai. Tôi đã tham khảo ý kiến chuyên gia dinh dưỡng và tạm ứng tiền giúp em. Nhớ chuyển lại cả khoản đó. Dĩ nhiên, phí tư vấn chuyên gia em cũng phải chịu.”
Tôi khẽ gật đầu, rút điện thoại, từng khoản một, chuyển hết vào tài khoản của anh ta.
“Chu Trạch Vũ.”Tôi gọi anh, khi anh đang định tiếp tục công việc.
“Dựa theo điều 3.1 trong Phụ lục Thỏa thuận về Công việc Gia đình, việc dọn dẹp khu vực sinh hoạt chung sẽ do cả hai cùng chịu trách nhiệm. Trong thời gian tôi nằm viện, anh sống một mình, toàn bộ rác thải cũng như việc sử dụng phòng khách, bếp, nhà vệ sinh đều là do anh. Theo nguyên tắc đối ứng, khối lượng dọn dẹp trong giai đoạn đó, anh phải tự mình đảm nhận. Đúng chứ?”