9.
Ta bực tức, nhìn trừng trừng vào người chèo thuyền: "Ngươi chỉ biết nói thôi sao? Tốt nhất là tập trung chèo thuyền đi!"
Người chèo thuyền cúi đầu xuống, chèo mạnh hơn, mái chèo quay tít như cánh quạt, làm con thuyền rung lắc mạnh đến nỗi suýt nữa ta đứng không vững. Lục Minh Hi liền đỡ lấy ta, và ta tựa vào hắn: "Lục công tử, ta có chút chóng mặt."
Người chèo thuyền liếc mắt nhìn, giễu cợt bắt chước giọng điệu của ta: "Lục công tử~ Ta có chút chóng mặt~"
Không chịu nổi nữa, ta chỉ vào người chèo thuyền và nói với Lục Minh Hi: "Đánh hắn hai cái bạt tai đi!"
Người chèo thuyền phản ứng: "Ngươi tỉnh táo lại một chút đi."
Lục Minh Hi nhíu mày tiến tới: "Điện hạ và ngươi không thù không oán, ngươi sao có thể cư xử quá đáng như vậy..."
Câu nói chưa dứt, hắn đột ngột ngừng lại, nhìn chăm chú vào mặt người chèo thuyền.
Sau vài giây, hắn quay lại, giọng nghiêm nghị: "Điện hạ, hắn nói không sai đâu, ngài thực sự nên giữ lý trí hơn."
Ta: "?"
Ta đáp: "Ta đâu phải Võ Tắc Thiên, cần lý trí để làm gì chứ?"
Ta không hiểu nổi, vì sao Lục Minh Hi chỉ nhìn người chèo thuyền một lần mà thay đổi thái độ với ta.
Từ khi ra ngoài, ta chưa hề nắm được tay Lục Minh Hi, lại bị Diệp tiểu thư theo dõi, bị ông bán kẹo hồ lô chế giễu, và ngay cả người chèo thuyền cũng lắm điều. Chẳng lẽ giữa ta và Lục Minh Hi thực sự không hợp nhau?
Ta kéo tay áo Lục Minh Hi, ngồi xuống và định dựa vào hắn vì cảm giác chóng mặt. Đột nhiên, nghe thấy giọng nói lạnh lùng từ đầu thuyền: "Nam nhân không biết tự trọng, giống như cây cải thảo."
Lục Minh Hi liền ngồi thẳng, không để ta dựa vào.
Ta không chịu thua, định nắm tay hắn, người chèo thuyền lại nói: "Nam nhân mà thiếu kiểm điểm thì ra khỏi thành là đồ bỏ."
Lục Minh Hi lập tức khoanh tay, như thể bị ta ép buộc phải làm một người phu nhân chính chuyên.
Hôm nay, nhất định ta phải nắm được tay hắn!
Trên chiếc thuyền cũ nát này, ta đuổi theo, hắn tránh né, cả hai như bị cuốn vào một cuộc rượt đuổi không dứt.
Không biết từ lúc nào, ta đã đến đầu thuyền. Đúng khoảnh khắc ta nắm lấy tay Lục Minh Hi, người chèo thuyền nổi giận: "Giữ vững đức hạnh của nam nhân là trách nhiệm của mọi người!"
Hắn đột ngột dùng mái chèo đẩy Lục Minh Hi xuống hồ.
Do lực đẩy, suýt chút nữa ta cũng ngã xuống hồ, may mà kịp thời bám vào áo người chèo thuyền.
"Rẹt!" – Áo hắn rách đôi, và ta ngã xuống sàn thuyền, ngước lên nhìn thấy tám cái túi trên lớp áo lót của hắn.
Ta không nói gì, nhưng tám cái túi này sao trông quen đến lạ?
Vị trí, kích thước, và chất liệu đều đúng như ta nhớ.
Lục Minh Hi vừa leo lên khỏi mặt nước, nhìn thấy tám cái túi, lại "bùm" một tiếng nhảy xuống hồ lần nữa.
Nhìn kỹ khuôn mặt âm u của người chèo thuyền, chẳng phải đây là ông già bán kẹo hồ lô khi nãy sao…
Không đúng, rõ ràng là Hách Liên Dự đáng ghét!
Ta vẫn còn cầm mảnh vải rách trong tay, tức giận nói: "Hách Liên Dự, ngươi dám lừa ta?"
Hách Liên Dự lúng túng, muốn giải thích nhưng chẳng biết nói gì, cuối cùng chỉ yếu ớt đáp: "Ngươi biết đấy, ta từ nhỏ đã không có mẹ..."
Trong điện, Lục Minh Hi người ướt sũng, còn Hách Liên Dự thì áo rách te tua, cả hai quỳ dưới đất. Hoàng đế và quý phi ngồi trên cao, còn ta đứng cạnh hoàng đế, nước mắt lặng lẽ rơi.
Đây là tuyệt chiêu từ thuở bé của ta, mỗi khi ai bắt nạt, ta chỉ cần chỉ tay vào kẻ xấu rồi để nước mắt chảy xuống, chẳng cần nói gì.
Kẻ bị ta chỉ vào sẽ bị cha mẹ đánh đến nửa sống nửa chết, rồi lại tự cảm thấy mình đáng đời, chẳng bao giờ dám bắt nạt ta lần nữa.
Ngoại trừ Diệp tiểu thư, chiêu này của ta luôn hữu hiệu.
Lúc này, Hách Liên Dự đầy hối hận, nói với hoàng đế: "Lão Đăng, xin nghe ta giải thích."
Hoàng đế nói với mẫu thân ta: "A Dung, chắc chuyện này có ẩn tình khác, chi bằng nghe Thái tử nói thử."
Mẫu thân ta giận dữ đập bàn: "Hách Liên Đăng, con trai ngươi hủy hôn sự của con gái ta, còn gì để nói?"
Hách Liên Dự bình thản đáp: "Dung di, là thế này, ta nghe nói tiểu Khê muội muội cùng Lục công tử đi xem hội đèn, lo sợ Lục công tử sẽ làm gì muội ấy, nên đã theo sau bọn họ suốt, giả làm cây đèn, người bán hàng, người chèo thuyền..."
Ta kêu lên: "Ngươi còn giả làm cây đèn sao?"
10.
Hách Liên Dự nói: "Chuyện đó không phải trọng điểm. Trọng điểm là ta thấy Lục Minh Hi dám ăn chung một xiên kẹo hồ lô với tiểu Khê muội muội, điều này có bình thường không?"
Lục Minh Hi lộ vẻ hối hận: "Điện hạ, điều này thật sự là..."
Ta đẩy hắn ra: "Hách Liên Dự, lúc ngươi ăn nốt phần dưa hấu và dâu tây của ta, sao không hỏi xem có bình thường không?"
Lục Minh Hi đáp: "Thật không bình thường."