Chiêu phản công này của Trần Phong, vừa ác vừa hiểm.
Anh ta muốn dùng dư luận để hủy hoại tôi – và công ty.
Điện thoại tôi reo không ngừng nghỉ.
Người chửi, người dọa, kẻ hóng chuyện – đủ cả.
Ngay cả bố mẹ tôi ở quê xa cũng gọi đến, lo lắng hỏi chuyện gì đang xảy ra.
Tôi tắt nguồn điện thoại, tự nhốt mình trong văn phòng.
Trợ lý Tiểu Nhã gõ cửa bước vào, vành mắt đỏ hoe.
“Tô tổng, chị đừng để ý đến mấy lời trên mạng… bọn họ toàn nói linh tinh!”
“Chúng em đều tin chị mà!”
Tôi nhìn cô ấy, khẽ mỉm cười.
“Chị không sao.”
“Đi đi, chuẩn bị giúp chị. Chị muốn tổ chức họp báo.”
Tiểu Nhã sững người.
“Hả? Bây giờ sao ạ? Ngoài kia đám phóng viên phát điên cả lên rồi!”
“Chính là bây giờ.”
Tôi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ.
Ngoài kia, nắng chiếu rực rỡ.
“Trần Phong muốn chơi trận chiến dư luận?”
“Vậy thì tôi sẽ chơi đến cùng với anh ta.”
“Anh ta thích diễn kịch đúng không?”
“Vậy thì để tôi cho anh ta thấy – thế nào mới gọi là diễn xuất thực thụ.”
Buổi họp báo được ấn định vào chiều hôm sau.
Địa điểm: phòng hội nghị lớn tại công ty chúng tôi.
Tin tức vừa lan ra, đám phóng viên chen chúc kéo đến, chật kín căn phòng.
Ống kính máy quay, máy ảnh chĩa thẳng về phía bục phát biểu.
Tôi mặc một bộ vest trắng chỉnh tề, gọn gàng, một mình bước lên sân khấu.
Không có luật sư, không có đội ngũ truyền thông, chỉ có mình tôi.
Đèn flash chớp nháy liên tục, sáng rực cả khán phòng.
Tôi vừa ngồi xuống, bên dưới đã nhao nhao đặt câu hỏi:
“Cô Tô, trong tâm thư sám hối, ông Trần Phong có nói rằng cô vì không thể sinh con nên ghen ghét Lâm Vãn, lập bẫy hãm hại anh ta. Điều này có đúng không?”
“Cô Tô, mạng xã hội lan truyền tin đồn cô đã chuyển hết tài sản công ty, khiến công ty đứng trên bờ vực phá sản. Có đúng sự thật không?”
“Cô nghĩ sao về biệt danh ‘người vợ độc ác’ mà cư dân mạng đặt cho mình?”
Câu hỏi sau sắc bén hơn câu trước, cay nghiệt không chút nương tay.
Tôi lặng lẽ lắng nghe, nét mặt không hề dao động.
Chờ cho khán phòng lắng xuống, tôi mới cầm micro lên.
“Trước khi trả lời các câu hỏi, tôi muốn mời mọi người xem một vài thứ.”
Màn hình lớn phía sau lưng tôi sáng lên.
Thứ đầu tiên xuất hiện – là một bản báo cáo xét nghiệm từ bệnh viện.
Báo cáo của tôi.
Trên đó ghi rõ ràng: Các chỉ số sức khỏe bình thường, hoàn toàn có khả năng sinh sản.
Tiếp theo, là một bản báo cáo khác.
Của Trần Phong.
Kết luận chẩn đoán: Tinh trùng yếu nghiêm trọng, khả năng thụ thai tự nhiên cực kỳ thấp.
Cả hội trường xôn xao.
“Vậy nên – không phải tôi không sinh được con…”“Là anh ta – không làm được.”
Tôi bình thản tuyên bố sự thật ấy.
“Ba năm hôn nhân, vì sĩ diện của anh ta, vì cái gọi là gìn giữ gia đình, tôi đã tự nhận hết mọi lỗi lầm về mình.”
“Tôi cùng anh ta đến bệnh viện, cùng uống thuốc, thử đủ mọi phương pháp điều trị.”
“Mẹ anh ta – mẹ chồng tôi – vì chuyện tôi không có con mà luôn sỉ vả, miệt thị, tôi đều nhẫn nhịn.”
“Tôi từng nghĩ, vợ chồng là để cùng chia ngọt sẻ bùi.”
“Nhưng không ngờ, sự nhẫn nhịn của tôi – đổi lại chỉ là phản bội và dối trá.”
Màn hình lại chuyển cảnh.
Lần này là đoạn chat giữa tôi và Trần Phong.
Từ ba năm trước… cho đến tận một tháng trước.
Trong đó toàn là lời động viên, an ủi mà tôi dành cho anh ta:
“Chồng à, không sao đâu, tụi mình còn trẻ mà, cứ từ từ thôi.”
“Bác sĩ này rất nổi tiếng, mình đi thử xem nhé.”
“Đừng nản lòng, em tin anh.”
Còn những phản hồi của anh ta thì ngày càng lạnh nhạt, ngày càng qua loa.
“Biết rồi.”
“Đang bận.”
“Đừng làm phiền anh.”
Sự đối lập quá rõ ràng ấy khiến cả hội trường rơi vào im lặng.
“Còn chuyện Lâm Vãn mang thai…”
Tôi ngừng lại một chút, rồi bật lên một đoạn ghi âm.