Sau khi thu xếp lại dung mạo, đôi mắt sâu thẳm ấy lộ ra.
Tuân Dạ hiếm khi tỏ ra lúng túng, hắn xoa xoa lòng bàn tay.“Chủ tử, người muốn ta làm thế nào?”
Ta đang kiểm kê đồ hồi môn mà cha nương cho.
Mười trang trại ngoài thành với khế đất, ba cửa hàng trong kinh thành, cùng một ít châu báu trang sức và một vạn lượng bạc trắng.
So với người thường, đã là giàu sang tột bậc.
Nhưng theo như ta biết, Lê Ngọc Đường nhận được, là gấp ba lần của ta.
Ta chỉnh lại đống khế đất và khế cửa hàng, rút ra mấy tờ đặt lên bàn.“Đêm nay ngươi cùng ta động phòng hoa chúc. Ngày mai ta sẽ tìm cơ hội đưa ngươi ra ngoài.”
“Ngươi nghĩ cách dùng những thứ này, kiếm cho ta lợi nhuận gấp đôi.”
Tuân Dạ nhìn chằm chằm vào tay ta, vành tai hơi đỏ lên.“Chủ tử thật sự muốn cùng ta động phòng?”
Ta đáp: “Ừ.”
Rồi lại cau mày: “Sao vậy? Thân thể ngươi vẫn chưa hồi phục à?”
Không nên mới phải.Ngày bán hắn xong, ta đã lập tức tìm đại phu cho hắn rồi.
Vành tai Tuân Dạ đỏ lan xuống tận cổ.“Đã… đã khỏi rồi. Chỉ là ta, nô tài… nô tài thân phận thấp hèn.”
“Thấp hèn cái gì. Trước kia ta còn từng đi ăn xin, cũng đâu cao quý hơn ngươi là bao.”
Ta không mấy để tâm, phẩy tay nói:“Ta ngủ với ngươi là vì ta không định bạc đãi chính mình. Tuổi xuân tốt đẹp như vậy, hà tất phải tranh giành một nam nhân với người khác.”
“Nhị muội ta thích Tiêu Cảnh Hạc, Tiêu Cảnh Hạc cũng thích nàng ta. Sau này phòng ta ắt sẽ trống trải vô cùng.”
“Nếu lén lút tìm nam nhân bên ngoài, vậy là không giữ phụ đạo. Nhưng ngươi là người ta quang minh chính đại cưới về hôm nay, chúng ta ngủ cùng nhau, danh chính ngôn thuận.”
Tuân Dạ: …
Hắn cảm thấy có chỗ nào đó là lạ, nhưng lại thấy phong cách làm việc không theo lẽ thường của Lê Vãn Nguyệt quả thật kích thích.
Nghẹn lời hồi lâu, hắn bật cười, khẽ thở dài một tiếng.Không ngờ bản thân lại không bằng một nữ tử gan dạ.
Hắn cất gọn khế đất và ngân phiếu, rồi cởi áo ngoài, để lộ những vết thương cũ trên người.
Ta đã tắm rửa xong, nằm trên giường nhìn hắn.
Tuân Dạ trông gầy gò, không ngờ thân thể lại khá rắn chắc. Giữa hai chân phồng lên một khối, giống hệt như ngày ta mua hắn đã thấy.
Cổ họng ta hơi khô, khẽ thở dài một tiếng.Lê Vãn Nguyệt, giờ ngươi cũng biết tính toán vì lợi ích của chính mình rồi.
Hắn chậm rãi cúi đầu, nghiêng người áp tới, vừa định hôn xuống thì ngoài cửa vang lên tiếng động.
Là Tiểu Đào, đập cửa gấp gáp.“Tiểu thư, tiểu thư, cô gia tới rồi.”
Ta: “?”
Sao lại không đi theo kịch bản chứ?
À đúng rồi, kiếp trước hắn cũng từng tới một chuyến như thế này.
Khi ấy ta còn chưa làm loạn đến mức quá đáng, hắn đối với ta vẫn còn đôi phần áy náy, định dùng vài lời an ủi.
Dỗ ta khóc đến ướt mi, hắn liền quay đầu sang chỗ nhị muội ta.
Ngươi nói xem, dỗ nữ nhân kiểu ấy, ta sao có thể không ghen cho được.
Trong lòng chửi thầm, ngoài miệng vẫn phải đi đúng quy trình.Quả nhiên, Tiêu Cảnh Hạc vừa thấy ta, sắc mặt liền có chút khó coi.
Nhưng giọng điệu vẫn mềm mỏng:“Vãn Nguyệt, ta biết hôm nay nàng giận ta, ta không trách.”
Ta đáp: “Ừ.”
“Nàng là một nữ tử tốt. Nếu không vì âm sai dương thác, có lẽ chúng ta cũng có thể sống yên ổn với nhau.”
“Ừ.”
“Nhưng rốt cuộc ta và Ngọc Đường gặp nhau trước. Người ta nên cưới vốn dĩ là nàng ấy. Tối nay, ta phải sang phòng nàng ấy.”
“Ừ.”
Sự ngoan ngoãn của ta dỗ dành được Tiêu Cảnh Hạc.Hắn hiếm khi đưa tay chạm nhẹ lên gò má ta.
“Nàng đừng giận. Người nam kia… ha ha, nếu nàng muốn chạm vào thì cứ chạm. Dù ta biết nàng sẽ không làm vậy. Chỉ cần nàng vui, ta không để tâm.”
“…Ừ!!!”
Là ngươi nói đó.Ngày mai đừng có mà nổi giận.
4
Tiêu Cảnh Hạc còn định nói gì nữa thì Lê Ngọc Đường đã yểu điệu bước tới.