08
Mẹ tôi hoảng loạn nhào tới, nhưng bị ba tôi chặn lại.
Ông chắn trước mặt bà, giọng buồn rầu:
“Rõ ràng Tô Vũ Thanh cũng là con gái ruột của em. Tại sao em lại không thể chấp nhận con bé?”
“Anh tự hỏi mình – bao năm qua, anh Tô đã đối xử tệ với em bao giờ chưa? Chúng ta sống với nhau tình nghĩa từng ấy năm, chẳng lẽ em lại hận anh đến vậy sao?”
Mẹ tôi biết mọi chuyện đã đến đường cùng, bà đẩy ba tôi ra, ôm chặt lấy Tô Vũ Nhu đang bất tỉnh.
“Phải! Tôi hận anh! Anh thì sao chứ? Có chút tiền thôi mà! Người tôi yêu từ đầu đến cuối chỉ có A Phong, chúng tôi là thanh mai trúc mã, tình cảm bao năm trời!
Nếu không phải tại anh…”
Ba tôi cười khổ, lắc đầu, như thể lần đầu tiên nhìn rõ người vợ bên cạnh mình là ai:
“Nhưng năm xưa là em chủ động tiếp cận anh, là em luôn miệng thề yêu anh, chỉ yêu một mình anh, là em đeo bám lấy anh, chăm sóc anh, khiến anh bất chấp gia tộc để cưới em.”
“Con người không thể vừa muốn có tiền, có quyền… lại vừa muốn ôm trọn mối tình đầu. Em vì tiền, vì danh vọng mà giả vờ bao nhiêu năm, tự tay từ bỏ A Phong, giờ lại tiếc nuối mối tình xưa, em không thấy mỉa mai sao?”
Tất cả những nghi vấn, giờ đây đã có lời giải.
Tôi biết ba muốn trừng phạt cả hai mẹ con bà ấy, nhưng trong lòng tôi vẫn còn quá nhiều nỗi nghi ngờ, ấm ức chưa dứt.
Giữa lúc mông lung ấy…
Tôi bỗng quay lại với cơ thể của chính mình.
Tôi ngước mắt nhìn mẹ đang đứng đối diện — khuôn mặt bà tràn đầy sợ hãi, cả người run lẩy bẩy.
“Cô… cô là ai?! Cô không phải con gái tôi! Cô là yêu quái!”
Tôi nắm lấy tay bà, bà càng sợ hơn, chân mềm nhũn khuỵu xuống.
Trên khuôn mặt được bà chăm sóc kỹ lưỡng suốt bao năm hiện lên vẻ hoảng loạn tột độ. Bà đang cố hiểu chuyện gì đang xảy ra với tôi.
Tôi nhìn bà, cười buồn:
“Mẹ à… con thật sự rất tò mò, chẳng lẽ mẹ chưa từng hối hận dù chỉ một lần sao?
Rõ ràng hôm đó ánh mắt mẹ nhìn con, cũng có chút yêu thương mà…”
“Mẹ à, con cũng là cốt nhục của mẹ. Những năm tháng lang thang ngoài kia, đói khổ cơ cực, ngày nào con cũng ước giá như mình có một người mẹ…”
Mẹ tôi chết lặng tại chỗ, ánh mắt rơi vào hồi ức xa xôi.
Rất lâu sau, bà mới cười khổ:
“Là mẹ có lỗi với con… Nhưng mà Vũ Nhu nhạy cảm lắm, nếu mẹ yêu thương con bé khác, nó sẽ ghen đấy. Mẹ không nỡ làm con bé buồn…”
Bà ôm chặt lấy Tô Vũ Nhu đã bất tỉnh, ánh mắt dịu dàng, tràn ngập ánh sáng mẫu tử.
Bà không nỡ để Tô Vũ Nhu buồn.
Nhưng lại nỡ để tôi lưu lạc bên ngoài suốt mười mấy năm, chịu đựng khổ cực, đói rét, lạnh lẽo, thiếu thốn tình thân.
Bà là một người mẹ tốt với Tô Vũ Nhu.
Nhưng chưa từng là mẹ của tôi.
Và lần này, tôi… đã thật sự buông bỏ.
09
Tô Vũ Nhu được đưa đi cấp cứu trong tình trạng khẩn cấp.
Bác sĩ nói tim của cô ta đã đến giới hạn, không thể cầm cự thêm bao lâu nữa.
“Tôi không muốn chết! Tất cả là lỗi của bà! Tại sao bà lại sinh ra tôi?! Dựa vào đâu mà Tô Vũ Thanh có trái tim khỏe mạnh, có được tất cả những gì tôi khao khát?!”
“Tôi ghét bà! Tại sao bà lại đưa cô ta trở về, cướp đi hết thảy những gì vốn thuộc về tôi?!”
Tô Vũ Nhu đẩy mẹ tôi ngã xuống sàn. Mũi dao của cô ta, lúc nào cũng chĩa vào người yêu thương mình nhất.
Ngay ngày ba tôi biết được toàn bộ sự thật, cái gọi là “tình yêu đích thực” của mẹ tôi đã âm thầm chuyển hết tài sản, bỏ trốn ra nước ngoài trong đêm.
Dù mẹ có làm sai, nhưng trong lòng anh tôi — bà vẫn là mẹ ruột.
“Cô nằm mơ! Cho dù em gái tôi không trở về, thì toàn bộ nhà họ Tô cũng không bao giờ thuộc về cô!”
“Nghĩ đến việc từng xem cô là em gái ruột, tôi thấy buồn nôn!”