Trần Hạo đứng đó, môi trắng bệch.
Mẹ chồng bất ngờ lao đến, níu lấy tay tôi.
“Tiểu Văn, Tiểu Văn, là mẹ sai…
là mẹ che giấu giúp nó, là mẹ sai…
con đừng ly hôn…
Tiểu Hạo nó biết lỗi rồi…
nó sẽ thay đổi mà…”
Tôi rút tay ra khỏi tay bà.
“Mẹ, mẹ từng nói rất đúng.
Con ai, người nấy thương.”
“Bây giờ, đến lúc tôi tự thương lấy mình.”
Cuối cùng, Trần Hạo cũng lên tiếng.
“Tiểu Văn…” Giọng anh ta khàn hẳn đi.
“Anh biết… anh đã có lỗi với em. Nhưng… em có thể…
cho anh chút thời gian không?”
“Thời gian?”
“Bên Chu Nhã… còn đứa bé…
anh phải lo xong chuyện bên đó đã…”
“Anh cứ xử lý việc của anh.”
“Từ giờ… không liên quan đến tôi nữa.”
Tôi đặt bản thỏa thuận ly hôn trước mặt anh ta.
“Ký đi.”
Anh ta nhìn chằm chằm vào tờ giấy đó.
Tay anh ta… run lên từng hồi.
Lâm Vi đưa cho anh ta một cây bút.
Anh ta cầm lấy, lặng người thật lâu.
Cuối cùng, anh ta… ký tên.
Tôi cầm lấy bản thỏa thuận ly hôn, cho vào túi.
Quay người bước ra cửa.
“Tiểu Văn.” Anh ta gọi tôi từ phía sau.
Tôi không quay đầu lại.
“Em… sẽ không hối hận chứ?”
Tôi dừng bước một giây.
“Trần Hạo.” Tôi nói, giọng bình thản.
“Anh hỏi tôi có hối hận không à?”
Tôi xoay người, nhìn thẳng vào anh ta.
“Tôi chỉ hối hận duy nhất một chuyện—
là đáng lẽ tôi nên đá anh ra khỏi cuộc đời mình từ lâu.”
Cánh cửa đóng lại.
7.
Thủ tục ly hôn diễn ra nhanh chóng.
Trần Hạo không dám giở trò.
Lâm Vi bảo, chỉ cần anh ta có ý định dây dưa, toàn bộ chứng cứ sẽ được nộp cho tòa.
Ngoại tình, tẩu tán tài sản, ép vợ đến bệnh viện “có vấn đề”—
bất kỳ tội nào cũng đủ khiến anh ta không ngẩng đầu lên nổi.
Vậy nên anh ta ngoan ngoãn ký, chuyển tiền cũng nhanh.
510.000 tệ.
Cộng thêm 320.000 tệ tôi tự tích góp được — tổng cộng 830.000 tệ.
Tôi thuê một căn hộ nhỏ gần công ty.
Đi bộ 15 phút là tới.
Một phòng ngủ, một phòng khách, hướng nam, nắng chiếu vào rất đẹp.
Hôm chuyển nhà, mẹ tôi tới giúp.
“Con gái, thật sự không muốn về quê nghỉ ngơi một thời gian sao?”
“Không cần đâu mẹ. Công việc con không thể bỏ.”
“Vậy… con ở một mình…”
“Mẹ, con ổn mà.” Tôi mỉm cười.
“Bây giờ con thấy rất tốt.”
Mẹ nhìn tôi, vành mắt đỏ hoe.
“Con từ bé đã mạnh mẽ.
Hồi nhỏ té ngã cũng không khóc.
Giờ… vẫn không khóc.”
Bà vỗ nhẹ tay tôi.
“Sau này nếu gặp được người tốt…
đừng nhốt lòng mình lại nữa, được không?”
“Con biết rồi.”
Tiễn mẹ về, tôi ngồi một mình trong căn hộ mới rất lâu.
Ánh nắng ngoài cửa sổ nghiêng vào, rơi trên nền gạch lát sàn.
Tĩnh lặng đến mức… tôi nghe rõ từng nhịp đập của trái tim mình.
Năm năm.
Tôi đã dành năm năm để cố gắng vun đắp cho một cuộc hôn nhân.
Nhưng đến cuối cùng, thứ tôi cố gắng gìn giữ — chỉ là một vở kịch.
Ngay từ đầu, anh ta đã chẳng có ý định sống bên tôi cả đời.
Anh ta chỉ cần một người —
giúp trả tiền cọc nhà,
giúp anh ta gồng gánh khoản vay,
giúp anh ta giữ thể diện trước thiên hạ.
Khi tìm được người "tốt hơn", tôi sẽ bị đá văng không thương tiếc.
Chỉ có điều —
anh ta không ngờ rằng, người đá anh ra khỏi cuộc đời không phải ai khác, mà chính là tôi.
Điện thoại rung lên.
Là Lâm Vi.
“Lấy được giấy ly hôn chưa?”
“Lấy rồi.”
“Chúc mừng.”
“Cảm ơn cậu.”
“Cảm ơn gì, mai mốt nhớ mời ăn một bữa.”
“Được. Hôm nào sắp xếp.”
Cúp máy, tôi mở tủ lạnh.
Trống không.
Tôi xuống dưới mua ít đồ về, tự nấu cho mình một bữa ăn tử tế.
Tự mình ăn.
Trước kia tôi luôn chờ Trần Hạo về ăn cùng.
Anh ta không về, tôi vẫn chờ, hâm đi hâm lại.
Giờ thì không cần nữa.
Muốn ăn lúc nào thì ăn.
Muốn ăn gì thì nấu.