Chu Vũ tức giận đến run người, cười gằn:
“Tốt lắm. Cô tưởng tôi sẽ níu kéo cô chắc? Đúng là tự mình đa tình.”
Anh vung bút, viết tên mình lên tờ thỏa thuận rồi hất mạnh vào mặt tôi.
Tôi im lặng nhặt tờ giấy, gấp lại bỏ vào túi.
Sau đó nhìn thẳng vào Chu Vũ, bình tĩnh buông một câu:
“Lời cuối cùng, anh nên gọi điện cho em gái mình, hỏi xem dạo này thế nào.”
Chu Vũ nhếch môi cười đắc ý:
“Sao? Muốn lợi dụng em gái tôi để lay động tôi, mong tôi quay lại với cô à?
Diệp Vy, cô tính sai rồi.
Em gái tôi đang du học, bận rộn chuyện học hành, gần đây còn chẳng trả lời tin nhắn của tôi.
Nó chẳng hơi đâu mà quản mấy chuyện vặt vãnh của cô.”
Chu Vũ hừ lạnh, giọng chắc nịch:
“Cho dù trước kia các người quan hệ có tốt thế nào thì tôi mới là anh ruột của nó. Nó sẽ không bao giờ đứng về phía người ngoài.”
Tôi gật đầu khẽ:
“Được thôi.”
Đúng lúc này, điện thoại của Thẩm Thanh Hoan reo lên.
Cô ta nghe vài câu rồi đặt xuống, trong mắt lóe lên sự đắc ý.
Cô ta quay sang tôi, giọng châm chọc:
“Chị Vy, vừa nãy tôi nhận được tin báo. Em gái chị ở trong núi khó sinh… đã chết rồi.
Người đã mất, chị bớt đau lòng đi.”
4.
Tôi lặng im.
Trong thâm tâm, tôi biết Chu Hàn cuối cùng cũng không vượt qua được cửa ải ấy.
Thế nhưng Chu Vũ chẳng hề có chút quan tâm.
Điều anh ta vội vàng hỏi chỉ là:
“Em gái Diệp Vy chết rồi, vậy dự án thì sao? Sẽ không bị ảnh hưởng chứ?”
Thẩm Thanh Hoan lập tức khoác tay anh, cười rạng rỡ:
“Anh Chu, yên tâm đi. Hợp đồng đã ký xong hết rồi, không vấn đề gì đâu.
Dù họ là dân núi, nhưng rất giữ chữ tín.
Họ cần một cô gái có bằng đại học, mà chúng ta đã giao rồi.
Về sau cô ta chết hay sống, không liên quan gì tới chúng ta cả.”
Chu Vũ thở phào, gương mặt giãn ra:
“Thế thì tốt, thế thì tốt.”
Tôi đứng một bên, nhìn cảnh tượng ấy, lòng dần dần nguội lạnh đến tận đáy.
Tôi tự hỏi: ngày xưa tôi đã yêu một kẻ máu lạnh thế này bằng cách nào?
Một sinh mạng còn trẻ, vừa mới chớm nở, lại tan biến ngay trước mắt anh ta.
Vậy mà trong lòng anh ta không hề gợn chút sóng.
Chu Vũ liếc sang tôi, lạnh lùng mở miệng:
“Diệp Vy, chúng ta đã ly hôn rồi. Cô còn chưa chịu đi sao?
Nếu cô chịu xin lỗi tôi, tôi có thể suy nghĩ đến việc xé bỏ tờ ly hôn này.”
Tôi bật cười lạnh, đeo túi lên vai:
“Tôi chỉ muốn khuyên anh một câu: đưa em gái về, ít ra cũng cho nó một nấm mồ tử tế, để gặp mặt lần cuối.”
Chu Vũ đáp gọn lỏn:
“Liên quan gì đến tôi.”
Tôi khẽ thở dài:
“Vậy được thôi. Ít nhất cũng cho tôi địa chỉ. Tôi muốn tiễn nó đoạn đường cuối.”
Chu Vũ liếc sang Thẩm Thanh Hoan.
Cô ta lấy điện thoại, lạnh nhạt gửi cho tôi một dòng địa chỉ.
Khi tôi tìm đến ngôi làng hẻo lánh ấy, thì Chu Hàn đã bị chôn cất qua loa.
Không hòm, không bia mộ, chỉ có một gò đất thấp tè nằm trơ trọi giữa cánh đồng.
Tôi đứng trước mộ em, lặng im hồi lâu. Một tiếng thở dài nặng nề bật ra, rồi tôi đặt xuống đó một bó hoa tươi.
Đúng lúc ấy, tiếng động cơ ầm ầm vang lên.
Một chiếc xe xúc đất từ xa tiến lại, gầu máy lạnh lùng hạ xuống, định cày nát gò đất mới đắp.
Tôi hoảng hốt lao đến, dang tay chặn trước đầu xe, tức giận hét lên:
“Các người làm gì vậy? Tại sao lại làm chuyện thất đức thế này?”
Người lái xe thản nhiên đáp:
“Ở đây sắp xây khu nghỉ dưỡng, đất này bán rồi. Đào mồ là lệnh của ông chủ. Tôi chỉ làm công, có gì cô đi hỏi ông ta.”
Tôi theo hướng tay anh ta chỉ, quay đầu nhìn lên sườn núi.
Chu Vũ và Thẩm Thanh Hoan đang đứng đó, kề vai nhau, vẻ mặt đắc ý.
Xung quanh là một đám người, kẻ cầm máy ảnh, kẻ cầm giấy tờ, rộn ràng như đang chuẩn bị sự kiện lớn.
Ngay lúc tôi quay lại, tiếng gầm rú rạch toạc không gian.
Chiếc xe xúc đã phá nát nấm mộ, từng mảnh xương trắng của Chu Hàn bị hất văng ra, vứt lăn lóc bên đường như rác thải.