8.
Tôi kéo Tinh Tinh tránh sang một bên, rồi cùng em chạy thẳng vào đồn cảnh sát.
Trong mắt mọi người ở đó, tôi và em gái chẳng khác nào kẻ lừa đảo đã bị vạch mặt.
Ánh nhìn họ dành cho chúng tôi toàn là sự khinh thường và dè bỉu.
Chỉ có trách nhiệm nghề nghiệp mới khiến họ cho chúng tôi trú tạm, chứ không tống ra ngoài.
Chúng tôi co ro ngồi trên băng ghế dài, lặng lẽ chờ đợi.
Đúng lúc ấy, điện thoại tôi rung lên, báo có thông báo mới.
Tôi mở ra xem — là phát sóng trực tiếp của Chu Vũ.
Anh ta đứng trước ống kính, gương mặt ngập tràn đắc ý, giọng điệu hùng hồn:
“Diệp Vy và Diệp Tinh Tinh, hai chị em này đúng là ngông cuồng, tưởng rằng có thể che giấu tất cả.
Các người không biết đâu, bọn họ trong đồn cảnh sát còn dám chống đối thẩm vấn, nhất quyết không chịu khai.”
Anh ta dừng lại một chút, rồi hất cằm đầy kiêu ngạo:
“Hôm nay, tôi đã bỏ ra một khoản tiền khổng lồ, mời chuyên gia phục dựng.
Chỉ cần dựa vào hộp sọ, họ có thể tái hiện lại gương mặt thật của người đã chết.
Một khi gương mặt đó hiện ra, đồng bọn của Diệp Vy sẽ lộ nguyên hình.
Thông qua ả đồng bọn này, tôi sẽ tìm ra mấu chốt, phối hợp với cảnh sát, để Diệp Vy phải chịu bản án thích đáng.”
Bình luận trong livestream toàn tiếng vỗ tay khen ngợi, coi Chu Vũ như “người hùng chính nghĩa”.
Trong mắt họ, anh ta là kiểu cao phú soái: có tiền, có quyền, lại biết “trừng trị cái ác”.
Nhưng những lời nhắm thẳng vào tôi và em gái thì ác độc không kém:
“Đàn bà lừa đảo, nhận tội đi cho xong!”
“Nhốt cả đời để thiên hạ bớt khổ!”
Chu Vũ nhìn lướt qua dòng chữ nhảy lên màn hình, khóe môi cong thành nụ cười đắc ý.
Anh ta quay sang ống kính, giọng vang lên hùng hồn:
“Diệp Vy, tôi cho cô cơ hội cuối cùng.
Chỉ cần cô chịu hạ mình, cúi đầu xin lỗi, tôi sẽ nể tình từng là vợ chồng mà cứu cô một lần.”
Tôi không chút do dự, lập tức đăng nhập tài khoản thật tên mình.
Trước hàng vạn người đang theo dõi, tôi chỉ gõ một chữ:
“Cút.”
Cả phòng livestream bùng nổ, bình luận dậy sóng.
Người ta mắng nhiếc, chửi rủa tôi ngông cuồng.
Nhưng tôi, chỉ lạnh lùng nhìn vào màn hình.
Sắc mặt Chu Vũ thoáng sa sầm, rồi bật cười gằn:
“Được. Đừng trách tôi.”
Anh ta nghiêng đầu, ra hiệu cho chuyên gia phục dựng:
“Bắt đầu đi.”
Ống kính lập tức chuyển sang bộ hài cốt vừa được đào lên từ ngọn núi ẩm thấp.
Chu Hàn sau khi bị chôn vùi sơ sài, đến một cái quan tài cũng không có.
Môi trường ẩm mốc khiến thi thể gần như mục rữa, không thể nhìn ra diện mạo ban đầu.
Nhưng chuyên gia phục dựng lại rất lão luyện.
Ông ta dùng bùn đất, khéo léo nặn từng đường nét — từ xương gò má, cằm cho đến hốc mắt.
Hàng chục ngàn khán giả nín thở, không khí livestream căng đến ngột ngạt.
Ngay lúc gương mặt sắp hoàn thành…
Một bàn tay trắng muốt đột ngột phủ tấm vải lên mô hình.
Là Thẩm Thanh Hoan.
Cô ta nhoẻn miệng cười, giọng ngọt ngào mà đầy ẩn ý:
“Chị Vy, chị thật sự không chịu nhận sai sao? Đây là cơ hội cuối cùng của chị.
Nếu chịu cúi đầu, vẫn còn kịp.”
Bình luận lại dậy sóng:
“Thanh Hoan tốt bụng quá, đến phút này còn cho cơ hội!”
“Diệp Vy đúng là lì lợm, kiểu này sớm muộn cũng bị trời phạt.”
Khung cảnh trong livestream lúc này nghẹt thở đến mức có thể nghe thấy cả tiếng hít thở dồn dập của hàng vạn khán giả.
Bình luận vẫn cuồn cuộn kéo lên:
“Đúng rồi, loại phụ nữ như Diệp Vy phải trả giá!”
“Không cần bao biện nữa, pháp luật sẽ xử lý cô ta.”
“Thẩm Thanh Hoan mới là thiên sứ nhân gian!”
Thanh Hoan nghe càng thêm hả hê. Cô ta ngắm nghía màn hình, nhìn dòng chữ chửi rủa tôi càng lúc càng dày đặc, trong mắt lóe lên sự đắc ý.
Đợi đến khi thấy “đủ độ”, cô ta mới thong thả nhấc tay, vén tấm vải phủ lên mô hình.
Gương mặt phục dựng hiện ra.
Cả phòng livestream bỗng im lặng như tờ.
Thanh Hoan cười khúc khích, cố tình nũng nịu:
“Chị Vy, bất ngờ không? Vui mừng không?”
“Bây giờ là thời khắc treo thưởng! Ai trong số các bạn nhận ra người chết, có thể liên hệ ngay với chúng tôi.
Chỉ cần manh mối hữu ích, phần thưởng chắc chắn hậu hĩnh…”
Cô ta chưa kịp nói hết câu thì một lực mạnh hất cô ta lệch hẳn sang một bên.
“Á!” Thanh Hoan kêu lên đầy ấm ức.
“Anh Vũ, anh làm gì thế?”
Nhưng Chu Vũ không thèm liếc nhìn cô ta.
Hai mắt anh ta dán chặt vào gương mặt phục dựng kia, giống như bị sét đánh ngang tai.
Cơ mặt anh ta co giật, mồ hôi lạnh chảy dài bên thái dương.
Một hồi lâu, trong cổ họng anh ta mới bật ra hai chữ khản đặc, như thể rút hết sức lực:
“Chu Hàn…?”
9.
Chu Vũ điên cuồng quay phắt lại, lao đến nắm cổ áo chuyên gia phục dựng:
“Ông nhầm rồi! Chắc chắn ông nhầm rồi! Đây không phải em gái tôi!”
Chuyên gia bị bóp nghẹt thở, bực tức gạt tay anh ta ra, gằn giọng:
“Cậu coi tôi là trò đùa à? Tôi làm nghề này cả đời, chưa từng sai một lần!”
Nói xong, ông ta hậm hực xách đồ rời khỏi livestream, để lại khán giả toàn mạng chết lặng.
Thanh Hoan hoảng hốt, giọng run run:
“Anh Vũ, rốt cuộc là… chuyện gì vậy?”
Nhưng Chu Vũ không trả lời.
Anh ta móc điện thoại, run tay bấm số của Chu Hàn.