13
Từ hôm đó, ngoài những tiết học chuyên ngành, toàn bộ thời gian của tôi đều vùi trong đống sách vở.
Lục Hoài Chu nhận ra tôi có gì đó khác lạ, tôi chỉ nói là bận.
Cậu ấy hơi không vui, thỉnh thoảng lại giở chút tính khí.
Tôi không nói cho cậu ấy biết, vì thật sự tôi cũng không chắc mình có đậu được hay không.
Khoảng thời gian đó, tôi đã dốc toàn bộ ý chí cả đời để cố gắng.
May mắn tthay…không uổng công.
Ngày có thông báo kết quả, Tiểu Xuân vui mừng gọi điện cho tôi:
“An Hạ! Cậu giỏi quá! Sau này chúng mình lại là bạn cùng lớp rồi!”
“Nếu Lục Hoài Chu mà biết cậu đang tính tìm đến cậu ấy, chắc vui đến phát điên luôn.”
Đầu tháng Sáu, tôi nhận được giấy báo trúng tuyển.
Tôi cố gắng kìm nén niềm vui, chỉ nói với cậu ấy:
“Lục Hoài Chu, quà sinh nhật kiêm quà tốt nghiệp của cậu tôi chuẩn bị xong rồi.”
Mắt cậu ấy sáng rỡ:
“Thật à? Gợi ý một chút đi?”
“Là thứ khiến cậu cực kỳ cực kỳ phấn khích luôn.”
“Áo dây ren à?”
“Lục Hoài Chu, vắt sạch mấy thứ đen tối trong đầu cậu ra giùm tôi cái!”
Khoảng thời gian đó, tôi cảm thấy cả thế giới đều trở nên dịu dàng và đẹp đẽ.
Lục Hoài Chu, tôi đang từng chút từng chút đi về phía cậu.
Nhưng rồi, trước khi tốt nghiệp, tôi gặp một người hoàn toàn ngoài dự đoán.
“Cô gái nhỏ, còn nhớ tôi chứ?”
“Tôi vẫn còn nhớ cô rất rõ. Nhiều năm rồi, đây là lần đầu tiên có người mắng tôi là ‘quan chó’.”
Dù đã hơn mười năm trôi qua, nhưng gương mặt hiền hậu ấy vẫn hằn sâu trong trí nhớ tôi.
Năm đó, sau khi bố tôi gặp chuyện, giám đốc nhà máy có ô dù rất lớn, mẹ con tôi chẳng thể kêu ai giúp.
Cuối cùng, chúng tôi đứng chặn ngay cổng ủy ban huyện.
Có một chiếc xe chạy tới, mẹ tôi vừa định lao ra, thì bị người ta thô bạo kéo đi.
Tôi thấy người kia bước xuống xe, liền hét lên trong tuyệt vọng:
“Quan chó!”
Khi ấy, ông ta đang là huyện trưởng.
Thấy tôi, ông không giận, chỉ hỏi:
“Cô bé, vừa rồi cháu nói gì?”
Tôi ưỡn ngực:
“Trên ti vi nói rồi, không lo cho dân thì là quan chó.”
Hôm đó, ông ta mời mẹ con tôi vào phòng làm việc.
Sau khi hiểu rõ tình hình, ông lập tức cử người xử lý.
Còn móc từ ví ra hai ngàn tệ đưa cho tôi, dặn tôi phải cố gắng học hành.
Lục Hoài Chu chưa từng nhắc tới bố mình, chỉ nói ông hay công tác xa, bố mẹ không thân thiết mấy.
Bao nhiêu năm qua, ông vẫn giữ dáng vẻ hiền hậu, điềm đạm ấy:
“Không ngờ người yêu của Hoài Chu lại là cháu, nhà tôi với cháu đúng là có duyên.”
“Nghe nói mẹ cháu mở tiệm chơi bài, những năm này sống thế nào?”
Tôi đáp:
“Cảm ơn lãnh đạo quan tâm, chúng cháu sống tốt.”
“Hoài Chu từ nhỏ đã sống nội tâm, cũng không đòi hỏi gì, chưa từng yêu cầu gì với bố mẹ.”
“Chỉ có mấy năm nay, chuyện tình cảm khiến mẹ nó rất đau đầu.”
“Thi đại học cũng vậy, mặc gia đình phản đối, vẫn nhất quyết học cảnh sát.”
“Thực ra làm cảnh sát cũng tốt, chỉ là cực và vất vả hơn một chút.”
“Nghe nói tình cảm của hai cháu rất tốt.”
“An Hạ, hiện tại các cháu còn trẻ, luôn nghĩ tình yêu có thể vượt mọi rào cản.”
“Nhưng cháu đã từng nghĩ chưa - tương lai nó sẽ gặp nhiều người hơn, hôm nay bị cháu hấp dẫn, ngày mai cũng có thể rung động bởi người ưu tú hơn.”
“Với tư cách người từng trải, chú thấy giữ gìn tình yêu không phải dựa vào cái gọi là chân ái, mà là ở chỗ có thể hỗ trợ lẫn nhau, đem lại giá trị cho nhau.”
Ông không nói tôi ham tiền, cũng không ép chúng tôi chia tay.
Vẫn là dáng vẻ nhẹ nhàng, thấu tình đạt lý ấy.
Nhưng ngay ngày hôm sau, tiệm chơi bài của mẹ tôi bị đóng cửa với lý do vô lý.
14
Hôm Lục Hoài Chu tốt nghiệp, nắng chói chang như thiêu đốt mặt đất.
Cậu ấy mặc cảnh phục thẳng tắp, dáng đứng hiên ngang, gương mặt rạng rỡ.
Giữa đám đông, cậu ấy nổi bật đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Đúng vậy, dù chọn con đường nào, cậu ấy cũng xứng đáng có một tương lai tỏa sáng.
Hôm đó, cậu dường như nhận ra tôi có điều gì đó là lạ:
“Còn giận à? Dạo này thái độ của anh đúng là không tốt.”
“Lúc em bận thì anh lại cứ giở tính khí, đừng giận nữa, sau này anh hứa sẽ không làm thế nữa.”
Nói xong, cậu lại cười gian, cầm tay tôi đặt lên eo mình:
“Hay là… sờ cơ bụng cho bớt giận?”
Hôm ấy, chúng tôi quấn quýt bên nhau như điên.
Sau khi kết thúc, cậu ấy ôm tôi thật chặt:
“An Hạ, hôm nay anh vừa tròn 22 tuổi rồi.”
“Mình kết hôn đi.”
Nắng chiếu qua cửa sổ, đổ bóng loang lổ trên sàn nhà.
Tôi không nỡ nhìn vào ánh mắt tràn đầy kỳ vọng của cậu ấy, đành quay mặt đi.
“Lục Hoài Chu, mình chia tay đi.”
Cậu ấy ngẩn người:
“Đừng đùa nữa.”
“Anh biết mà, em cố ý dọa anh, kiểu ‘trước hạ thấp sau nâng lên’ đúng không?”
“Nhưng anh không thích kiểu bất ngờ này đâu.”
Cậu vươn tay về phía tôi:
“Rồi, đưa quà ra nào.”
Tôi nhắm mắt lại, giọng khàn đi:
“Tôi không đùa.”
“Trường đang tuyển giáo viên tiếng Trung quốc tế, tôi đăng ký rồi.”
“Tại sao?”
“Vì tôi muốn kiếm tiền.”
Cậu ấy cuống lên, siết lấy vai tôi:
“An Hạ, em cần tiền thì cứ nói với anh mà!”
“Anh có tiền, sao em không tiêu tiền của anh?”
Tôi đáp:
“Vì tôi không muốn.”
“Thế nên em đòi chia tay?”
“An Hạ, bốn năm qua là gì?”
“Em có từng thật lòng nghĩ đến anh chưa?”
“Trong kế hoạch tương lai của em, anh không xứng có một chỗ đứng sao?”
Mắt cậu ấy đỏ hoe, gào lên với tôi:
“Tại sao chỉ cần em nói chia tay là xong?”
“Tại sao không hỏi anh có sẵn sàng chờ em không?”
Tôi cắn răng, nói khẽ:
“Tôi không muốn.”
“Lục Hoài Chu, tôi mệt rồi, chán rồi, thế là đủ rồi chứ?”
Cậu ấy run rẩy nắm lấy tay tôi:
“An Hạ, em không thể đối xử với anh như thế…”
“Mình vừa mới hôn nhau, vừa mới…”
“Anh còn cầu hôn em…”
“Sao em có thể làm vậy…”
Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại:
“Lục Hoài Chu, đến đây thôi. Đừng níu kéo nữa.”
Cậu ấy hỏi tôi:
“Đây là món quà em nói đó à?”
Tôi gật đầu:
“Phải.”