18
Từ đó về sau, Lục Hoài Chu như được đặc xá, bắt đầu tranh thủ chen chân vào cuộc sống của Tiểu Niên.
Ngày nào cũng xách mấy túi lớn túi nhỏ đến tận nhà.
Nói cũng lạ, Tiểu Niên lại đặc biệt quý anh ấy.
Hai người cùng chơi game, xếp hình, bàn luận xem quái vật nào trong Ultraman là mạnh nhất.
Có người trông con, tôi thảnh thơi hẳn.
Ngay cả mẹ tôi cũng lẩm bẩm:
“Đúng là huyết thống thật kỳ diệu, Tiểu Niên cứ dính lấy cậu ấy.”
“Cái cậu Lục này mua bao nhiêu thứ tốt quá trời.”
Tôi liếc bà một cái:
“Sao, mẹ cũng bị mua chuộc rồi à?”
Bà nhắc tôi:
“Cái này không phải mua cho mẹ, chẳng phải mấy món này là đồ ăn vặt con thích sao? Còn có cả mỹ phẩm này, không phải đều là cho con à?”
Tôi không để ý.
Anh ấy là ba của con tôi, muốn đối xử tốt với con là chuyện đương nhiên.
Tôi cũng không cần cản.
Mỗi lần như thế, tôi đều trốn vào phòng làm việc riêng.
Tiểu Niên thì vui lắm, tôi hỏi bé:
“Tiểu Niên, con có thích chú Lục không?”
“Dạ có ạ, chú Lục giỏi lắm, thông minh nữa, còn đẹp trai nữa!”
Bé gật đầu, rồi hỏi tôi:
“Mẹ ơi, chú Lục có thể làm ba của con không?”
“Sao con lại muốn chú ấy làm ba?”
“Vì chú là cảnh sát mà, như vậy người ta sẽ không dám chọc con là đứa không có ba nữa.”
Bé nhìn tôi im lặng, rồi rụt rè hỏi tiếp:
“Mẹ, mẹ không thích chú ấy hả? Nếu mẹ không thích, con cũng không thích nữa, con vẫn thích mẹ nhất.”
Tôi thấy mũi cay cay, xoa đầu bé:
“Tiểu Niên, thật ra… chú Lục chính là ba ruột của con đó.”
“Hả?”
Rõ ràng bé chưa hiểu.
“Ngày trước, mẹ và chú ấy yêu nhau, rồi sinh ra con, sau đó thì chia tay.
Con còn nhỏ, chắc chưa hiểu chuyện người lớn.”
“Nhưng mẹ muốn nói với con là, con có thể thích chú ấy, nhận lấy sự yêu thương của chú ấy, điều đó không hề làm con yêu mẹ ít đi.”
Dù người lớn có thế nào đi nữa, trẻ con luôn là vô tội.
Có thêm một người thương con, cũng chẳng phải điều xấu.
Tiểu Niên chớp mắt nhìn tôi:
“Vậy sau này con gọi chú Lục là ba được không?”
Tôi cười:
“Gọi gì cũng được, tuỳ tâm trạng của con thôi.”
“Ở trường mẫu giáo có hội thao gia đình, con có thể rủ chú Lục đi không?”
Nhìn đôi mắt đầy mong đợi của bé, tôi thở dài:
“Phải xem chú ấy có rảnh không đã.”
Tiểu Niên hớn hở chạy ra ngoài.
Chỉ nghe thấy tiếng Lục Hoài Chu vang lên từ phòng khách:
“Rảnh! Ba rảnh mà! Ba rảnh lắm luôn!”
19
Hai người chuẩn bị suốt mấy ngày.
Cùng mặc đồ đôi “ngầu lòi” tham gia hội thao.
Hôm đó, Lục Hoài Chu dẫn Tiểu Niên đi thi từng trò một, ôm trọn mọi giải thưởng lớn nhỏ.
Cậu nhóc vui mừng công bố:
“Đây là ba tớ, ba ruột chứ không phải ba dượng đâu nha!”
Các bạn nhỏ khác trầm trồ:
“Tiểu Niên ơi, ba cậu giỏi quá trời!”
Bé ngẩng cao mặt:
“Ba tớ là cảnh sát bắt người xấu, ai không ngoan là bị bắt liền á!”
Rồi bé chạy về phía tôi, phấn khích hỏi:
“Mẹ ơi, mẹ có chụp hình cho tụi con không?”
“Có chụp rồi, có chụp rồi.”
Lục Hoài Chu bước tới, lấy điện thoại từ tay tôi:
“Để anh xem.”
Anh lướt ảnh, càng xem càng cười rạng rỡ.
Bất ngờ, anh vòng tay ôm lấy tôi, kéo tôi sát lại, đồng thời giơ cao điện thoại.
“Tách!”
Một tấm ảnh selfie ba người, đóng băng trên màn hình.
Tôi trừng mắt nhìn anh.
Càng lúc càng được đà lấn tới.
Anh cúi đầu cười trộm:
“Tấm này đẹp đấy. Làm hình nền nhé.”
Còn về hai cha con thì ngày càng thân thiết.
Tôi hoàn toàn được giải phóng.
Có người trông con, đúng là nhàn thân.
Hôm sau, tôi đang ngủ nướng ở nhà.
Cửa lại vang lên tiếng gõ.
Lục Hoài Chu lại xách túi lớn túi nhỏ đến.
“Tiểu Niên sáng nay đi leo núi với bà ngoại rồi, anh về đi, hôm khác hãy đến.”
Tôi vừa định đóng cửa, anh đã nhanh tay giữ lại:
“An Hạ, em nghĩ mấy hôm nay anh đến đây là để gặp Tiểu Niên à?”
“Anh chỉ muốn gặp em thôi…”
Hừ, An Tiểu Niên à, con còn coi anh ta là thần tượng cơ đấy.
Thật là trớ trêu.
Tôi lườm anh:
“Có gì đáng xem đâu.”
“Nghe Lâm Xuân nói, em đang tính mua nhà gần trường học cho Tiểu Niên?”
“Anh có căn hộ ở khu trường thực nghiệm, sau này có thể để Tiểu Niên học ở đó.”
“Nó không có hộ khẩu chung với anh đâu.”
“Vậy thì chuyển anh sang hộ khẩu nhà em.”
Tôi: ???
“Anh tưởng anh là gì?”
Da mặt người này đúng là dày theo năm tháng.
Anh lùi một bước:
“Vậy anh góp nửa tiền, dù sao anh là ba nó, có nghĩa vụ mà.”
“Được.”
“Vậy anh đi nhé, không tiễn.”
“Ok.”
Anh đáp gọn, rồi tranh thủ lách người vào nhà.
“Lục Hoài Chu! Anh còn biết xấu hổ không đấy!”
“Hửm? Theo đuổi vợ thì cần gì xấu hổ?”
Anh mặt dày ôm chặt lấy tôi:
“An Hạ, cho anh một cơ hội đi, để anh bù đắp, chăm sóc cho hai mẹ con.”
“Anh những năm nay sống đàng hoàng, giữ mình nghiêm túc, chưa từng…”
“Ai thèm nghe anh kể cái đó!”
Tôi giãy ra, đạp mạnh một cái.
Anh đau điếng, nhưng vẫn để tôi xả giận.
“An Hạ, đây là lần đầu tiên trong đời anh, cũng là lần duy nhất, anh yêu một người sâu đậm như vậy.
Em không biết được, khi em biến mất, anh đã đau khổ thế nào đâu…”
“Anh không hiểu, thậm chí còn trách em, tại sao lại đâm anh một nhát ngay lúc anh đang hạnh phúc nhất?”
“Sau này anh mới nhận ra, kẻ khốn nạn chính là anh.
Anh miệng thì nói yêu em, nói sẽ bảo vệ em, vậy mà lại chẳng hề biết em đã phải chịu đựng bao nhiêu áp lực, đối mặt với bao nhiêu lựa chọn khó khăn.”
“An Hạ, đừng nói gì là ‘chơi đủ rồi’ nữa, anh biết em còn yêu anh.”
“An Hạ, làm ơn, thử yêu anh thêm một lần nữa nhé?”
Ánh mắt anh quá mức nồng nhiệt, chứa đầy năm năm nhung nhớ và hối hận.
Tôi có yêu anh không?
Tất nhiên là có.