6.
Ngày yến thưởng hoa, Vân Nương đội bộ hồng bảo thạch trang sức, nghênh ngang đến phủ An Lạc hầu.
Nàng ta sợ thiên hạ không biết thân phận của mình, vừa bước vào chính sảnh đã vồn vã tiến lên, khoác tay An Lạc hầu phu nhân, cười ngọt lịm:“Chào tỷ tỷ, ta là Trấn Quốc Công phu nhân Vân Nương. Hôm nay lần đầu gặp mặt, tỷ tỷ cứ gọi ta một tiếng muội muội cũng được.”
Một lễ nghi đường đột như thế, khiến bao ánh mắt phải dõi nhìn.
Bên cạnh có tiếng cười khúc khích:“Đúng là chẳng biết xấu hổ, một ả ngoại thất, lại tự xưng Quốc Công phu nhân, còn muốn Hầu phu nhân gọi là muội muội.”
“Ngươi nhìn xem cái dáng vẻ kia, có khác gì kỹ nữ trong thanh lâu đâu.”
“Đã bụng mang dạ chửa mà không chịu ở nhà tĩnh dưỡng, còn vác mặt ra xã giao, hay là trong phủ Quốc Công đã hết người rồi?”
Nghe những lời bàn tán, mặt Vân Nương lúc xanh lúc đỏ, lúng túng khó xử. Nhưng vừa thấy ta bước vào, nàng ta lập tức ngẩng cao đầu, ánh mắt lóe lên đắc ý, giọng châm chọc:“Quận chúa dạo này trông tiều tụy quá. Chẳng lẽ rời Tạ gia rồi, đêm đêm đều thao thức khó ngủ sao?”
Ta khẽ nhếch môi cười lạnh:“Ta thì chẳng như ngươi, ăn cho thân béo phệ. Nghe nói trong phủ Quốc Công ngày nào cũng gà béo, vịt béo, ăn mãi chẳng ngán sao?”
Vân Nương cười đắc thắng, càng thêm hãnh diện:“Phu quân nói rồi, lần trước ta sinh Mặc nhi chịu đủ khổ cực, lần này nhất định phải bù đắp cho ta.Nay chàng đã lệnh cho trù phòng ngày đêm túc trực, sơn hào hải vị, bổ phẩm như nước chảy, từng bữa từng bữa đưa vào phòng ta, thiếu một món cũng không được.Chàng nói, thai này là bảo bối, phải dưỡng thật tốt, sau này còn vì phủ Quốc Công khai chi tán diệp.”
“Cái khổ của việc sinh con trai, e là quận chúa chưa từng nếm trải, sao có thể hiểu được.”
Nàng ta càng nói càng lớn tiếng, cuối cùng có người nhịn không nổi, “phụt” một tiếng cười bật ra:“Chuyện sinh con thôi có gì ghê gớm, nghe ngươi nói cứ như sinh lợn con vậy, hết lứa này đến lứa khác.”
Sắc mặt Vân Nương thoắt xanh thoắt trắng, nhưng thấy người lên tiếng lại là tiểu nữ của phủ Ngụy Vương, nàng ta đành cắn răng nuốt giận. Lập tức quay sang ta, giọng nham hiểm:“Quận chúa có tính toán tái giá chăng?Phủ Quốc Công chúng ta có thể lưu ý giúp. Bên nhà mẹ ta có một ca ca, tuy niên kỷ đã lớn đôi chút, nhưng dưới gối có tới năm đứa con. Nếu quận chúa chịu gả qua, ắt không cần phải khổ sở vì chuyện sinh con trai, huống hồ hắn cũng sẽ không chê nàng từng là người đã qua một đời chồng.”
Ta đặt chén trà xuống, khóe môi khẽ nhếch, không buồn đáp. Có ta im lặng, tự nhiên sẽ có người đứng ra.
Sắc mặt Hầu phu nhân An Lạc chợt sầm lại, lạnh lùng quát:“Kẻ nào dám ở đây om sòm vô lễ? Đây chính là Vân Dương Quận chúa, sao đến lượt ngươi chỉ trỏ bình phẩm!Người đâu, lôi ra ngoài! Truyền lời cho phủ Trấn Quốc Công, từ nay về sau, tiệc tùng của bản hầu, các ngươi khỏi cần đặt chân tới nữa.”
Vân Nương lập tức biến sắc, hoảng hốt quỳ rạp xuống, cuống quýt phân trần:“Hầu phu nhân, tất cả đều là do Vân Nương tuổi trẻ nông nổi, ngu muội không hiểu chuyện. Chỉ là khi nhìn thấy Thẩm Tố Ngọc, thiếp liền nhất thời khí huyết xông lên, nghĩ đến trước kia nàng ta dùng đủ cách chèn ép thiếp, cho nên mới hồ đồ lỡ lời…”
Hầu phu nhân An Lạc thấy nàng ta còn dám lôi kéo, lập tức quát lớn:“To gan! Ngươi lại dám trực tiếp gọi thẳng danh húy của Quận chúa. Người đâu, tát cho ta!”
Một mụ vú lực lưỡng bước ra, “chát! chát!” liên tiếp vả thẳng vào mặt Vân Nương.
Lão phu nhân phủ An Lạc ngồi trên thượng vị, khẽ thở dài một tiếng:“Nhà họ Tạ sao lại có hạng đàn bà mất thể diện như thế này? Xem ra phủ Trấn Quốc Công cũng sắp đến hồi tàn lụi rồi.”
Trước bao ánh mắt, Vân Nương bị đánh cho mặt mũi sưng húp, áo quần xốc xếch, bị người ta thô bạo lôi ra khỏi phủ An Lạc.
Hầu phu nhân công khai tuyên bố, từ nay về sau phủ An Lạc sẽ không còn lui tới với phủ Trấn Quốc Công. Đây chính là lời nhắn gửi đến Trưởng công chúa, các nhà quyền quý khác thấy thế, trong lòng đều tự hiểu.
Từ đó, phủ Trấn Quốc Công bị gạt ra ngoài khỏi vòng giao thiệp của giới quyền quý.
Bên này, Vân Nương trở về phủ, vừa nhìn thấy Tạ Chiêu thì lập tức ứa lệ, chạy lên bày tỏ ấm ức. Chưa kịp mở miệng, chỉ nghe “chát” một tiếng, hắn đã tát thẳng khiến nàng ngã vật xuống đất.
Tạ Chiêu mắt đỏ ngầu, gào lên:“Ta bảo ngươi đi xã giao dò la tin tức, còn ngươi thì hay rồi, khiến ta mất hết mặt mũi! Giờ phủ An Lạc công khai từ chối mọi tiệc tùng của phủ ta, ngươi có biết điều này có nghĩa là gì không?Đồ ngu xuẩn! Việc trọng đại như vậy, ta sao lại hồ đồ giao cho ngươi làm cơ chứ! Tin trong cung nhất định sẽ truyền ra, đến lúc đó ta không được kế tập tước vị, thì phủ Trấn Quốc Công thật sự xong rồi, ngươi hiểu không!”
Vân Nương quỳ rạp xuống đất, vừa khóc vừa cầu xin tha thứ:“Phu quân, là Thẩm Tố Ngọc kia cố ý! Nàng ta cố tình chọc tức thiếp, nàng ta hận thiếp đoạt mất chàng…”
Mẹ chồng ta vốn từ lâu bất mãn với ta, bởi thân phận cao quý khiến bà ta không thể hô mưa gọi gió. Khi Tạ Chiêu nói muốn cưới Vân Nương, trong lòng bà ta lại cực kỳ hài lòng, bởi một kẻ xuất thân thấp kém dễ bề nắm giữ trong tay.
Thế nhưng, tất cả những điều ấy đều dựa vào tiền đồ và phú quý của phủ Trấn Quốc Công. Nay thấy việc kế tập tước vị bị cản trở, bà ta giận đến phát run, chỉ thẳng vào mặt Vân Nương mà chửi ầm lên:“Đồ vô dụng! Cút ra từ đường quỳ ngay cho ta! Nếu bởi ngươi mà con ta không thể kế tập tước vị, ta nhất định sẽ buộc nó hưu ngươi!”
7.
Triều đường càng thêm náo nhiệt, chuyện Tạ Chiêu trong kỳ để tang mà nạp thiếp đã sớm bị người dâng tấu đàn hặc.
Nay thấy phủ Trưởng công chúa và phủ Trấn Quốc Công đã hoàn toàn đoạn tuyệt, tấu chương vạch tội hắn càng như tuyết bay đầy điện, liên tiếp dâng lên:
“Nói hắn đại bất hiếu! Phụ thân mới mất chưa đầy ba tháng, liền để ngoại thất có thai, lại còn ở ngày xuất quan rước ngoại thất mang con trai náo loạn linh đường, khiến Vân Dương quận chúa tức giận đến hôn mê. Đây chẳng khác nào khinh nhờn hoàng tộc!”