11
Vừa dứt lời, hai chiếc xe cảnh sát đã dừng ngay bên lề đường, vài cảnh sát bước xuống, tiến nhanh về phía tôi.
Tôi bước lên, đưa ra xấp tài liệu đã chuẩn bị sẵn:
“Thưa anh, đây là báo cáo xét nghiệm chứng minh chị dâu tôi đã bỏ thuốc ngủ vào đồ ăn của tôi, kèm theo đoạn ghi hình chứng minh chị ấy lừa tôi ký giấy chuyển nhượng tài sản.”
Cảnh sát cầm lấy, bắt đầu lật xem từng trang.
Sắc mặt anh tôi và chị dâu từ bàng hoàng chuyển sang hoảng loạn.
Chị dâu là người lấy lại phản ứng trước, lỡ miệng thốt lên:
“Lâm Khả, em biết từ lâu rồi à?!”
Thằng cháu cũng rối loạn trong lòng:
【Sao cô ấy biết?! Chẳng lẽ cô thật sự là người trọng sinh?!】
【Không đúng! Ở kiếp trước mẹ đâu có bỏ thuốc cô, cũng không ép cô ký giấy tờ gì cả. Sao cô lại như thể biết hết mọi chuyện vậy?!】
【Rốt cuộc là vì sao, sao mọi thứ lại thay đổi rồi!?】
Tất nhiên là nhờ cháu đấy, cưng à - người cháu ngoan nhất của cô.
Chỉ tiếc, những lời đó… cháu sẽ chẳng bao giờ có cơ hội biết nữa đâu.
Một viên cảnh sát nghiêm giọng nhìn sang anh tôi:
“Anh Lâm, chúng tôi nhận được đơn tố cáo, cô Trương bị nghi ngờ cố ý gây thương tích và lừa đảo. Bây giờ mời cô ấy theo chúng tôi về đồn để phối hợp điều tra.”
Thằng cháu hoảng loạn bật khóc:
【Không! Không! Ba cứu con! Con không muốn đến đồn cảnh sát!】
Hề hề…
Đừng sợ, cháu yêu, ba cháu cũng sẽ sớm vào theo thôi.
Khi cảnh sát vừa lấy giấy triệu tập ra, anh tôi đột ngột xông lên chặn lại, mặt đen như đáy nồi:
“Khoan đã! Chẳng phải chỉ là ký một bản thỏa thuận thôi sao? Sao lại thành tội phạm được chứ?! Em gái tôi rõ ràng tự nguyện ký mà!”
Câu đó như một quả bom dội thẳng vào đám đông - mọi người im bặt.
Tôi đứng bên suýt không nhịn được cười thành tiếng.
Anh tôi đúng là tự đâm đầu vào lửa mà còn không biết.
Rõ ràng vẫn chưa nhận ra mình vừa nói hớ gì, anh ta còn tiếp tục tranh luận với cảnh sát, ra vẻ đầy lý lẽ:
“Thưa các anh, em gái tôi vốn tính nóng, lại xích mích chút với chị dâu, giờ lại làm quá lên.”
“Cái thỏa thuận đó là em tôi tự ký, còn vợ tôi thì đang mang thai, thuốc ngủ cái gì chứ - biết đâu do chính nó tự làm đổ vào!”
Tôi lạnh lùng ngắt lời:
“Anh à, anh tưởng mình đứng ngoài chuyện này được chắc?”
Tôi giơ điện thoại lên, bật đoạn ghi âm:
Bên trong là giọng của anh tôi và chị dâu trò chuyện mấy ngày trước:
“Được rồi, thuốc để anh lo.”
“Em cứ bỏ thuốc trước, rồi bảo nó đây là bảo hiểm. Chỉ cần nó ký xong thỏa thuận, đợi nó chết, tụi mình đến phòng công chứng sang tên nhà là xong!”
12
Âm thanh ghi âm vang vọng giữa đám đông, khiến hàng xóm ai nấy đều sửng sốt hít sâu một hơi:
“Trời ơi, vợ chồng nhà này cấu kết lại để hại chính em ruột của mình!”
“Đây rõ ràng là mưu tài hại mệnh còn gì!”
“Tởm thật! Hại cả em gái ruột, còn là người sao?”
Cuối cùng, anh tôi và chị dâu cũng hoàn toàn sụp đổ!
Hóa ra, tất cả những mưu mô mà họ tự cho là cao tay, tôi đều nắm rõ từ đầu đến cuối.
Cảnh sát lập tức bước lên:
“Anh Lâm, anh cũng bị tình nghi có liên quan đến vụ án. Mời anh về đồn phối hợp điều tra.”
Ngay khi chiếc còng tay lạnh lẽo siết vào cổ tay, anh tôi vùng vẫy như phát điên, cầu xin tôi:
“Lâm Khả! Anh là anh ruột của em mà! Em không thể đưa anh vào tù được!”
“Em không sợ ba mẹ trách phạt em à?!”
Trách tôi?
Tôi còn hận ba mẹ không đưa thẳng anh xuống mồ cùng họ cho rồi.
Mọi việc có thể tiến triển suôn sẻ đến vậy, thật ra còn phải cảm ơn… thằng cháu trai chưa kịp ra đời kia.
Ngày hôm sau, tôi đến đồn để bổ sung lời khai.
Cảnh sát cho biết: dựa vào báo cáo xét nghiệm, đoạn ghi hình và ghi âm mà tôi cung cấp, hành vi của anh tôi và chị dâu đã cấu thành tội cố ý gây thương tích và lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh.