8
Sắc mặt Hạc Tây Xuyên tối sầm, bước tới giữ tay mẹ mình: “Mẹ, đừng đánh nữa, không đáng.”
“Tây Xuyên!” Mẹ chồng thở dốc, “Con nói thật cho mẹ biết, có phải con tiện nhân này quyến rũ con không?”
Tôi lạnh lùng nhìn đống hỗn loạn trước mắt, xoay người, quay về phòng tiếp tục thu dọn đồ đạc.
“Noãn Noãn.”
Hạc Tây Xuyên bước vào phòng, đóng cửa lại sau lưng.
“Bây giờ em thấy rồi đấy, giữa anh và cô ta thực sự đã chấm dứt.”
Tôi cầm khung ảnh trên bàn lên, ngay trước mặt anh ta, tháo tấm ảnh ra, xé đôi.
“Hạc Tây Xuyên, anh còn nhớ anh trai mình chết như thế nào không?”
Đồng tử anh ta lập tức co rút.
“Thám tử tôi thuê phát hiện được vài thứ thú vị.”
Tôi lấy từ túi ra một tập hồ sơ.
“Thi Thiên muốn lén lút với anh, thì trước tiên phải trừ khử Hạc Minh Xuyên.”
“Và tôi cũng đã có được đoạn video giám sát hôm xảy ra chuyện – camera trên bãi biển ghi lại rất rõ, là Thi Thiên đã lén đánh tráo lọ thuốc.”
“Hạc Minh Xuyên mắc bệnh cao huyết áp nặng, mà báo cáo pháp y cho thấy huyết áp anh ta tăng vọt bất thường trước khi ngã xuống nước – điều này lẽ ra phải khiến người ta nghi ngờ.
Nhưng rốt cuộc là do anh quá áy náy nên cố tình che giấu, hay là… anh cố tình bao che – chỉ có anh mới biết rõ.”
Tôi lật sang trang khác:
“Hôm đó, là chính anh đề nghị cả nhà đi biển, và cũng là anh – người đã đưa chai nước khoáng có chứa thuốc cho anh trai mình.”
“Anh bơi giỏi như vậy, từng đoạt giải bơi lội cấp thành phố – tôi không tin anh lại để mặc anh trai mình chết đuối.”
Tất cả, chẳng qua là “tương kế tựu kế” mà thôi.
Sắc mặt Hạc Tây Xuyên lập tức trắng bệch như tờ giấy.
“Không thể nào… anh không biết…”
“Cảnh sát có tin lời anh không?”
Tôi cất hồ sơ vào túi.
“Một người chồng vừa bị phát hiện ngoại tình với chị dâu, đồng thời cũng là người em có khả năng thừa kế cả gia tộc…”