13.
“……”
Ta đột ngột dừng bước, đứng ngây ra giữa gió lộng, đầu óc quay cuồng như bị sét đánh ngang tai.
Thần Tôn đã đuổi kịp, dừng lại ngay trước mặt ta.
Trên gương mặt luôn lạnh lùng, cao quý như gió tuyết kia…
lại ẩn hiện một tia căng thẳng không che giấu nổi giữa hàng mày.
Không nói không rằng, hắn giơ tay giật phắt viên Vong Tình Đan còn chưa kịp làm ấm trong tay ta.
Hành động ấy nhanh đến mức như sợ ta kịp nuốt mất!
Ta nhìn hắn chằm chằm.
Cái vẻ mặt này… thật sự không giống với ánh mắt dịu dàng ta từng thấy từ Thái Uyên.
Thật khó mà tin nổi.
Ta thì thào, có chút nghi hoặc:
“Phu quân của ta… lúc nhìn ta… ánh mắt không như chàng đâu.”
Hắn cất kỹ viên đan dược, đôi mắt sâu thẳm nhìn ta chăm chú:
“Ồ? Vậy ánh mắt ấy… như thế nào?”
Ta rụt rè giơ tay lên, chỉ vào cặp mày đang nhíu kia của hắn:
“Ánh mắt rất dịu dàng, thâm tình đầy ắp…”
Hắn lạnh lùng hừ nhẹ một tiếng:
“Chỉ có vậy thôi à?”
Hở?
Chứ chẳng lẽ còn phải bắn ra trái tim à?
Ta ngơ ngác nhìn hắn, không hiểu ra sao.
Hắn nghiến răng nghiến lợi, lửa giận dồn nén bật ra:
“Bổn tôn vì sao lại vướng phải con tiểu Thao Thiết ngốc nghếch đầu óc thiếu dây thần kinh như ngươi cơ chứ!”
Ơ kìa???
Cái này là lỗi của ta chắc?
Ừ thì… cũng đúng.
Là ta cưỡng hôn người ta trước mà.
Ta lí nhí, lúng túng giải thích:
“Hôm ấy… thật ra ta vốn định đi tìm Linh Tiêu Tiên Quân.
Một tiên nữ chỉ tay bảo hắn vừa rẽ qua lối đó, ta liền đuổi theo…”
“Không ngờ… gặp ngay chàng đang đứng ở đó.
Ta tưởng nhầm… nên mới hôn nhầm…”
Ta cố gắng bào chữa, nói nhanh như gió cuốn:
“Thần Tôn không biết đấy thôi… Ta mắc chứng mù mặt từ nhỏ, chàng gặp ta —— là xui xẻo rồi!”
Ta mù mặt nghiêm trọng.
Chỉ có thể ghi nhớ gương mặt của những người rất quen thuộc, hoặc rất yêu thích.
Ví như mẫu thân ta.
Ví như… Thần Tôn.
Ví như… Thái Uyên.
Lúc này, Thần Tôn nhíu mày, nhìn ta như nhìn một… tiểu ngốc đáng thương,
lại khẽ đưa tay xoa đầu ta, giọng thản nhiên mà ấm áp:
“Ngươi có muốn nghĩ lại xem — vừa nãy bổn tôn hỏi ngươi điều gì?”
Ta ngẩn người.
A…
Giờ mới sực nhớ.
Lúc nãy hắn hỏi ta:
“Chỉ có vậy thôi sao?”
Ta cúi đầu, lòng hơi chột dạ.
Không hổ là Thần Tôn.
Ngay cả những chuyện giữa ta và phu quân ta… hắn cũng rõ như lòng bàn tay.
Ta cắn môi, nhỏ giọng thú nhận:
“Được rồi… Ta thừa nhận, lúc ấy ta động lòng trước là vì chàng đẹp quá… nên ta mới hôn chàng.”
“Nhưng về sau… ta đã yêu một người khác.”
Đôi mắt sâu như biển đêm của Thần Tôn chăm chú dõi theo ta.
Ta khẽ thở dài, chậm rãi nói:
“Dù người đó có khuôn mặt giống hệt chàng, nhưng hắn ấm áp hơn nhiều.
Hắn không khiến ta phải yêu trong đơn phương, không khiến ta tủi thân.”
“Thần Tôn, chàng hỏi đúng. Ngoài ánh mắt dịu dàng, ngoài thâm tình khó giấu…
hắn còn có cả những lần buồn bã, những lần tuyệt vọng.”
“Hắn từng nghĩ… người ta yêu không phải là hắn,
rằng hắn chỉ là kẻ thế thân.”
Ta không nhận ra —
ánh mắt Thần Tôn nhìn ta lúc này càng lúc càng sâu như vực,
mà giọng nói cũng mang theo một chút khàn khàn nghẹn lại:
“Vậy… hắn tưởng mình là thế thân của ai?”
“Dĩ nhiên là chàng rồi…”
Ta ngẩng đầu lên, lập tức đối diện với đôi mắt sâu thẳm như vực của hắn.
Trong ánh nhìn ấy—tràn đầy cảm xúc mãnh liệt, say đắm đến mức khiến người khác muốn đắm chìm.
Nét cười dần lan từ đáy mắt, nhuộm lên khóe mày hắn.
Hắn cúi người xuống, gương mặt thanh nhã lạnh lùng kề sát vào ta, trán khẽ chạm trán, giọng nói dịu dàng như đang dụ dỗ:
“Ồ… Thì ra Thao Thao thích cả ta… và Thái Uyên?”
Chết tiệt thật!
Ta lại rung động trước Thần Tôn nữa rồi!
Ta là đồ lăng nhăng, là kẻ trăng hoa, là hoàng hậu không giữ đúng đạo làm vợ!
Ta có tội!
Ta vội vàng cúi đầu, chột dạ phủ nhận:
“Không… không có! Ta chỉ thích phu quân ta thôi…”
Nhưng Thần Tôn lại khẽ cúi đầu —
hôn lên khóe môi ta.
Chỉ một cái chạm nhẹ ấy thôi, đã khiến tim ta đập loạn nhịp!
Quen quá…
Cảm giác tim đập rộn ràng,
mùi tuyết nhè nhẹ hòa với hương liễu dìu dịu,
cảm giác khi đôi môi ấy chạm lên da thịt…
quen thuộc đến đáng sợ.
Hắn khẽ sát vào tai ta, hơi thở ấm áp phả lên vành tai:
“Thao Thao… ta có bệnh, nên ta cứ phải nói dối mãi thôi.”
“Ta chính là phu quân của nàng mà.”
Ta giật mình tỉnh táo lại trong nháy mắt, lập tức đẩy hắn ra:
“Chàng đừng nói bừa! Chàng không phải!”
Nhưng rồi… không biết từ lúc nào,
ở đuôi lông mày trái của Thần Tôn, đã hiện lên một nốt chu sa nhỏ — y hệt của Thái Uyên.
Không đúng…
Không thể nào…
Hắn chính là Thái Uyên!
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Ta thì thầm trong lòng, hoang mang đến cực độ.
14.
Chàng khẽ nâng tay ta, chậm rãi vuốt ve nốt ruồi son nơi đuôi mày trái của mình.
“Thần không có tình căn. Mà nơi này—là tình căn vì nàng mà sinh.”
Tình căn?
Cái thứ như tình căn… nói sinh ra là sinh được luôn sao?
Ta cười nhạt, giọng dửng dưng:
“Chúc mừng Thần Tôn, được như ước nguyện rồi.”
Thiên Cơ Tinh Quân lúc này cũng xuất hiện, cùng với mẫu thân ta.
Ta ngờ vực nhìn họ:
“Nương, rốt cuộc là chuyện gì? Mọi người… mọi người đã giấu ta điều gì vậy?”
Thần Tôn Hư Trần nắm lấy tay ta, ôn hòa đáp:
“Chuyện dài lắm, đi nơi khác rồi chậm rãi kể cho nàng nghe.”
Ta lần đầu tiên được đặt chân tới Thương Khung Huyễn Quang.