Tôi mở một cửa hàng thủ công nhỏ, tên là “Nhất Niệm”.
Mỗi ngày, tôi dắt theo hai đứa con, đan những sợi kết dây với đủ ý nghĩa:
Cầu bình an.
Cầu nhân duyên.
Và… cắt đứt nghiệt duyên.
Hôm ấy, một người đàn ông bước vào tiệm, nhìn lên bức tường nơi treo một chiếc “kỳ lân kết”, rồi hỏi:
“Chủ tiệm, cái nút này… cầu con được không?”
Tôi ngẩng đầu lên, mỉm cười với anh ta.
“Thưa anh, kết dây có thể cầu con. Nhưng cũng có thể… kết sát.”
“Phúc hay họa, chỉ cách nhau một niệm.”
“Muốn gặt quả gì… thì phải gieo nhân thế nào trước đã.”
Tiệm “Nhất Niệm” nằm trong một con phố cổ yên tĩnh.
Đường lát đá xanh, tường trắng ngói xám, nơi đây dường như khiến thời gian cũng chậm lại. Tôi mỗi ngày mở cửa, dâng hương, đan kết. Cuộc sống như lá trà ngâm trong nước, dần dần nở ra, lắng sạch hết đắng cay.
Vết huyết kết trên trán Tinh Nguyên dần phai nhạt.
Nó không còn là con búp bê vô hồn như trước, mà bắt đầu có tiếng cười, có nũng nịu, có nghịch ngợm — đúng như một đứa trẻ nên có.
Tinh Mạt thì rực rỡ như hoa hướng dương, lúc nào cũng mang ánh mặt trời theo mình.
Tay nghề của tôi cũng có chút tiếng tăm. Người trong vùng đều biết, bà chủ tiệm “Nhất Niệm”, đan được những chiếc kết chuyển vận linh nghiệm nhất.
Hôm đó, một người phụ nữ bước vào.
Hốc mắt cô ấy trũng sâu, vẻ mặt u sầu, tay siết lấy vạt áo căng thẳng ngồi xuống trước mặt tôi.
“Chị ơi… chồng em… có người khác rồi. Em không muốn ly hôn. Em muốn giữ anh ấy lại… Chị có thể giúp em không?”
Tôi nhìn cô ấy, như thấy chính mình của năm xưa.
“Nhân duyên, là một sợi kết cần hai người cùng thắt.” Tôi khẽ nói. “Một người giữ chặt cách mấy, người kia buông tay… thì cũng giữ không nổi.”
“Tôi có kết thanh tâm, giúp chị buông bỏ. Nhưng kết bá vương, ép người ở lại, tôi không làm.”
Cô ấy cúi đầu, thất vọng đến rơi nước mắt.
Tôi thở dài, đưa cô một tờ khăn giấy:
“Nếu chị thật sự không nỡ, hãy cầu một chiếc đồng tâm kết, treo đầu giường. Nếu trong lòng anh ấy còn một chút tình, tự khắc sẽ quay đầu. Nếu không… chị cũng nên buông tha cho chính mình.”
Cô ấy nghẹn ngào cảm ơn, rồi rời đi.
Tôi ôm Tinh Mạt đang ngủ gà ngủ gật trong lòng, lòng chợt dâng lên một cảm xúc khó tả.
Tôi có thể giúp người khác tháo gỡ tơ rối của họ…
Nhưng lại chẳng thể cắt đứt sợi dây vô hình sau lưng mình.
Thẩm Tư Hằng.
Hắn như một hồn ma, luôn đứng ở góc cuối con phố nơi tiệm tôi tọa lạc.
Không còn là Thẩm tổng vênh váo ngày nào, mà là một người đàn ông rách rưới, mặc đồ cũ bạc màu, đầu tóc rối bù, râu ria xồm xoàm, ánh mắt trống rỗng.
Hắn không bước tới, cũng không rời đi. Như một hòn vọng phu hóa đá giữa mưa gió.
Đôi khi, hắn mua một cây kẹo hồ lô đầu phố — thứ Tinh Nguyên từng rất thích.
Không ăn, chỉ cầm đó, để nó tan chảy… rồi lặng lẽ vứt đi.
Tôi không nói với hắn, cũng không nhìn hắn. Trong thế giới của tôi, hắn đã là người chết.
Nhưng… những ngày tháng bình yên ấy, lại nổi sóng.
Bắt đầu từ Tinh Nguyên.
Nó bắt đầu gặp ác mộng. Nửa đêm bừng tỉnh, khóc nấc:
“Dây đen… rất nhiều dây đen… trói chặt lấy con…”
Rồi những bức vẽ của nó cũng trở nên kỳ dị.
Không còn hoa, không còn mặt trời.
Chỉ toàn là những sợi dây đen loằng ngoằng rối rắm, ở giữa là một người phụ nữ đang gào thét, không rõ mặt.
Chính là… Tô Mạn Ni.
Tôi hiểu — sát kết đang hồi sinh.
Giải kết bằng máu mà tôi từng vẽ, cuối cùng cũng chỉ là tạm thời áp chế. Không phải triệt để.
Nỗi oán sinh ra từ máu huyết, như một khối u độc trong cơ thể, đang dần lớn lên từng chút.
Tối hôm đó, tôi dỗ hai đứa trẻ ngủ xong, ngồi một mình dưới ánh đèn.
Tôi mở cuốn bí tịch kết thằng cổ truyền do tổ tiên truyền lại.
Giấy ố vàng, chữ viết cổ xưa.
Tôi đã tìm thấy.
Cách để tận diệt sát kết.
Gọi là “Đoạn Nghiệt Kết”.
Cần lấy máu của người tạo kết – chính là tôi – làm dẫn.
Nhưng quan trọng nhất… cần có một người thân ruột thịt với chủ kết, cam tâm tình nguyện hiến dâng thứ quý giá nhất của mình.
Thứ quý giá nhất…
Là tình thân? Là ký ức?
Hay là… mạng sống?
Trên sách, không viết rõ.
Tôi khép sách lại, lòng nặng trĩu như rơi xuống đáy vực.