“Ngươi thua rồi.”
Một nha hoàn bưng đến d.a.o găm và chén sứ.
Ta nhận lấy, không nói lời nào mũi d.a.o đ.â.m thẳng vào ngực.
Máu đỏ tươi tràn ra, chảy xuống chén.
Hứa Nhu Nhu bật cười giòn giã, tiếng cười của kẻ say thắng lợi.
Lang trung nói vết thương lần này nặng hơn lần trước, phải uống ba chén m.á.u mỗi ngày.
Vậy là ta ngày ngày ba lần tự tay cắt máu.
Sắc mặt ta càng lúc càng nhợt, còn gương mặt Hứa Nhu Nhu thì ngày càng hồng hào.
Tiêu Thiên Kỳ bị sai ra khỏi kinh lo công vụ, không hay biết chuyện trong phủ.
Đêm ấy, khi ta đang mơ màng, cửa khẽ mở.
Một nha hoàn rón rén bước vào, tay cầm một chiếc áo rách, khẽ giơ tới gần mũi ta.
Ngay khoảnh khắc mùi tanh lạ thoảng qua, ta bật dậy, chụp lấy cổ tay nàng.
Nha hoàn thất sắc, run giọng:
“Ngươi… ngươi chẳng phải đã yếu đến sắp c.h.ế.t rồi sao, sao còn…”
Ta hạ gục nàng, trói chặt, rồi dùng mũi d.a.o khều nhẹ chiếc áo kia quăng sang một bên.
Ánh mắt ta hướng ra ngoài cửa sổ.
Hai canh giờ sau, bầu trời phương nam bừng sáng một đốm pháo hiệu.
Ta khẽ mỉm cười, đã đến lúc rồi.
Sáng hôm sau, ta bước vào phòng Hứa Nhu Nhu.
Hôm nay nàng ta không giả bệnh nữa mặt mày tô điểm, rạng rỡ như phượng hoàng vừa hồi sinh.
Nàng ta đứng cách ta xa, ánh mắt tràn mừng hả hê:
“Đa tạ Thẩm cô nương, nhờ m.á.u của ngươi mà ta đã khỏi hẳn.”
Ta hỏi chậm rãi:
“Nhìn gì thế? Cảm thấy ta nên bị lây phong hàn rồi phải không?”
Trước khi nàng kịp phản ứng, ta rút từ trong áo ra chiếc áo rách kia, miệng khẽ nhếch, từng bước tiến lại gần.
Giọng ta lạnh tanh, từng chữ nghiến chặt:
“Chiếc áo này… từ trại tị nạn mà có, phải không? Người chủ của nó c.h.ế.t vì phong hàn rồi, đúng chứ?”
Hứa Nhu Nhu lùi dần, giọng run run:
“Đừng… đừng lại gần ta!”
Rồi hoảng loạn hét:
“Người đâu! Người đâu!”
Không ai đáp lại.
Ta khẽ cười:
“Ngươi quên rồi sao? Ta lấy m.á.u đến thành tàn phế, họ nghĩ ta chẳng còn sức nữa, nên chẳng ai còn canh ta nữa.”
Hứa Nhu Nhu nghiến răng, c.ắ.n môi đến bật máu:
“Ngươi… tất cả đều là giả đúng không? Thế còn máu… m.á.u của ngươi…”
Ta đưa tay lên, chậm rãi lau lớp phấn tro trên mặt, lộ ra làn da vẫn còn khỏe mạnh.
Rồi từ trong n.g.ự.c áo, ta rút ra một túi m.á.u khô, ném thẳng lên bàn.
“Chỉ là m.á.u ch.ó thôi. Làm tướng sĩ bao năm, chút trò vặt ấy há không học được?”
Ta ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh như lưỡi d.a.o trong đêm:
“Giống như ngươi thôi, chỉ dùng vài trò vô vị là đã lừa được một đám ngu ngốc rồi.”
Hứa Nhu Nhu ngã sụp xuống đất, sắc mặt trắng bệch:
“Ngươi… rốt cuộc muốn làm gì?”
Ta giơ cao chiếc áo rách bẩn, lắc lư trước mặt nàng:
“Phong hàn của Đinh Chỉ, chẳng phải cũng do ngươi làm như vậy sao?”
Giọng ta trầm xuống, gằn từng chữ:
“Nói!”
Hứa Nhu Nhu c.ắ.n chặt răng, không đáp.
Ta làm bộ nhét thẳng mảnh áo dơ vào miệng nàng, nàng sợ hãi lùi lại liên tiếp:
“Ta nói! Ta nói!”
“Phải! Bệnh phong hàn của Tiêu Đinh Chỉ là do ta khiến nàng mắc phải, còn chuyện ngã xuống hồ là ta tự nhảy!”
Đã mở lời, Hứa Nhu Nhu nói càng lúc càng trơn tru, ánh mắt đầy thù độc:
“Ai bảo nàng ta cứ quấn lấy biểu ca! Nàng ta lớn tuổi rồi, sao không sớm gả đi cho xong?”
“Là nàng ta tham luyến phú quý của Hầu phủ, tham luyến sự yêu thương của biểu ca, là nàng ta đáng c.h.ế.t! Biểu ca là của ta, chỉ của một mình ta!”
Đúng lúc ấy, nàng ta ngẩng đầu lên và bắt gặp hắn đang đứng ngoài cửa.
Tiêu Thiên Kỳ toàn thân sững sờ, mặt trắng bệch như tờ giấy.
Hắn nhớ đến tiểu muội năm nào, luôn gọi hắn một tiếng ca ca dịu dàng theo sau lưng, đôi vai khẽ run, cả người lạnh toát.
Chương 8:
“Biểu ca…”
Hứa Nhu Nhu hét lên, bò quỳ lết đến bên hắn:
“Biểu ca! Vừa rồi là Thẩm Ngọc Kiều bức muội nói, muội bị ép phải nói dối! Không phải thật đâu!”
Ta cười lạnh, sớm đoán được nàng sẽ chối.
Ta vỗ tay, hai tên thị vệ lôi lang trung từng chữa bệnh cho nàng ta vào, hắn lúc này bị trói chặt như đòn bánh.
Dưới lời khai của tên lang trung, Hứa Nhu Nhu không thể không cúi đầu thừa nhận hết thảy.
Nàng nhào tới ôm chân lão phu nhân Tiêu gia, khóc lóc t.h.ả.m thiết:
“Ngoại tổ mẫu cứu con! Con chỉ vì quá yêu biểu ca nên mới hồ đồ làm ra chuyện sai, con không bao giờ dám nữa…”
Lão phu nhân run tay chỉ vào nàng, giận dữ quát:
“Sao ngươi lại độc ác đến vậy! Đinh Chỉ nó có tội tình gì?”
Nhưng c.h.ử.i thì chửi, cuối cùng bà vẫn muốn bảo vệ Hứa Nhu Nhu.
Ta sớm biết kết cục sẽ như vậy.
Với Tiêu phủ, chỉ cần không gây náo lớn, tất cả sẽ bị chôn vùi trong yên lặng.
Nhưng chỉ cần Tiêu Thiên Kỳ không bao giờ tha thứ cho Hứa Nhu Nhu, thì đối với nàng ta đó đã là địa ngục.
Rời khỏi phủ Hầu, ta đi thẳng vào hoàng cung.
Bệ hạ ném thẳng hổ phù tới trước mặt ta, giọng lạnh lẽo: