4.
Về đến nhà, một vầng trăng non đã lặng lẽ treo trên ngọn cây.
Nhà tranh đơn sơ, trong nhà chỉ có duy nhất một chiếc giường đất.
Nam nhân ấy vừa vào, liền tìm ngay một góc tường mà ngồi dựa.
“Ngươi lên giường nằm đi.”
Hắn không đáp, cũng không động.
Ta lo vết thương hắn nhiễm lạnh, nét mặt nghiêm lại:“Ta bỏ tiền mua ngươi về làm tướng công,giờ ngươi còn muốn phân giường với ta sao?”
Lần này, hắn không nói thêm lời nào, chỉ im lặng bò lên giường.
Ta thắp nến đỏ, liền bắt đầu cởi áo hắn.
“Không thể chờ thêm mấy ngày sao?”
Ngước mắt lên, ta bắt gặp ánh nhìn đầy phức tạp của hắn.
Lúc này đến lượt ta đỏ mặt, lí nhí giải thích:“Ta là muốn xem vết thương của ngươi thôi!”
Hắn khẽ “ồ” một tiếng, rồi ngoan ngoãn nằm im không động đậy.
Từng lớp áo được tháo xuống, cuối cùng ta cũng thấy rõ làn da của hắn.
Khác hẳn với Cố Thanh Nghiêm—người mang dáng vẻ nho nhã, da dẻ trắng trẻo.Nam nhân này thân hình rắn rỏi, làn da màu đồng hun sạm nắng.Trên lưng, từng vết thương chằng chịt—vết cũ đã đóng vảy sẫm màu,vết mới lại như mặt đất nứt nẻ vì hạn hán, giờ bị máu tươi nhuộm đỏ cả đường rãnh.
Không hiểu sao, nơi lồng ngực ta bỗng nghẹn lại.
Kẻ có quyền thế thì tranh giành binh quyền, dương danh nơi chiến trường,nhưng những vết máu phải đổ ra… luôn là của người thấp cổ bé miệng nhất.
Thế nhưng, nào ai chịu nghĩ tới—mỗi một chiến sĩ xông pha nơi tiền tuyến,đều từng là con trai của cha mẹ, là phụ thân của hài tử, là trượng phu của thê tử,đều chỉ là những con người bình thường, máu thịt cũng chẳng dày hơn ai.
Ánh nến lay động, hắt lên làn da nam nhân ánh vàng nhàn nhạt.
Ta khẽ chớp mắt, bỗng thấy sống mũi cay cay.
“Ngươi sợ rồi à?”
Ta lắc đầu.Tay ta vẫn tiếp tục, nhưng đã trở nên nhẹ nhàng hết mực.
Trong căn nhà tranh nghèo nàn ấy, chẳng có lời nào được thốt ra,nhưng đêm đó, ta lại lần đầu cảm thấy lòng mình yên ổn đến lạ.
—
Hôm sau, khi ta tỉnh dậy,nam nhân đêm qua còn nằm thoi thóp trên giường đã biến mất.
Ta hoảng hốt lao xuống đất, tìm quanh cả nhà,đến cả cái bóng cũng không thấy.
Tim ta chìm hẳn xuống.Phản ứng đầu tiên—ta bị lừa rồi!
Tù binh không có hộ tịch,những nhà quyền quý còn có quản gia với gia đinh canh giữ.Chứ như ta—nghèo kiết xác, đơn độc,dù hắn có chạy đi rồi, cũng chẳng có cách nào tìm lại được.
Trong lúc ta đang rối như tơ vò,cửa cổng rào bỗng bị một đám người đẩy ào vào.
Người cầm đầu lạnh giọng mở miệng:“Trả nợ!”
Sắc mặt ta chợt biến.
Đám người này—là bọn đến đòi nợ.
Chuyện này phải kể lại từ mấy hôm trước...
Đêm đó, ta vừa chuẩn bị đi ngủ,thì trong sân đột nhiên vang lên tiếng sột soạt khả nghi.
Một cảm giác bất an lập tức dâng lên trong lòng.Ta nắm chặt con dao găm giấu dưới gối,rón rén đứng dậy đi xem.
Lúc ấy, một nam nhân từ ngoài bỗng nhảy qua tường vào sân.Vừa thấy ta còn thức, hắn liền nhào tới, định đè ta xuống dưới thân.
Tuy là nữ nhi, nhưng từ nhỏ ta đã quen việc đồng áng, khí lực không nhỏ.Ta dốc hết sức đẩy một cái—hắn lảo đảo ngã ngửa ra đất.
Đến khi nhìn rõ gương mặt hắn, ta sững sờ:Là Trương Phúc Quý ở đầu thôn!
Hắn có vợ có con, lại từng đi học vài năm,trông đâu giống kẻ sẽ làm ra loại chuyện đê tiện thế này!
Chắc hẳn hắn cũng không ngờ một nữ nhân như ta lại có sức đẩy mạnh đến thế.Sững người một lúc, rồi hắn bỗng nổi cơn thẹn quá hóa giận.
“Hạng quả phụ ai ai cũng cưỡi qua như ngươi mà còn bày đặt giả vờ thanh cao?Thật sự trong sạch thì đã chẳng chui rúc đến chỗ nông thôn nghèo khổ thế này!”
Hắn vừa mắng, vừa lần nữa xông tới—
Ta nhắm mắt lại, không chút do dự, đâm phập dao găm vào người hắn.
Lưỡi dao trắng vào—Lưỡi dao đỏ ra.
Trương Phúc Quý đổ gục xuống, tay ta run bần bật.
Tiếng động lớn làm kinh động cả thôn.Khóc lóc, la hét, xôn xao… chẳng mấy chốc đã vang khắp bốn phía.
Ta chưa từng giết ai,vết đâm ấy không lấy mạng hắn, chỉ trọng thương.