13.
Ta chống cằm, khuỷu tay tựa vào khung cửa xe, nhìn Cố Hướng Minh dịu dàng và Bùi Cảnh Xuyên ngạo mạn tranh cãi.
Bùi Cảnh Xuyên khoác triều phục màu đỏ sậm, mũ quan đen nạm đá quý cùng màu, làm nổi bật đôi mày sắc như sao sáng, khí chất cao quý phi phàm.
"Ngài Cố, mời đi theo ta một chuyến."
Giọng điệu ngạo nghễ, thái độ kiêu căng, tự phụ, khiến ta không khỏi thất thần mà nhìn hắn.
Ký ức bỗng quay về ngày đầu ta biết Cố Hướng Minh không lâu, Thẩm Ngôn liền gặp chuyện.
Nghe đâu, tại công đường, hắn bị vị tân Thiếu khanh Đại Lý Tự – Bùi Cảnh Xuyên – trực tiếp bắt đi.
Khi nhà họ Thẩm không còn nơi nào cầu cứu, cùng đường mạt lộ, Thẩm mẫu lại tìm đến chỗ ta.
"Thanh Hoan, tính tình Bùi Cảnh Xuyên cứng như đá, lại thối như bùn, ta nhờ biết bao người nói giúp, nhưng đến cửa Bùi phủ còn không bước vào nổi."Nghe nói, hắn từng là học trò của phụ thân con. Con có thể vì Thẩm lang mà xin hắn một lời được không?"Con yên tâm, lòng tốt của con, thím đây đều nhớ cả. Chờ Thẩm lang qua khỏi kiếp nạn này, ta sẽ cho người đến nhà con dạm hỏi ngay."
Thẩm mẫu nắm chặt tay ta khóc cả một canh giờ, khiến ta không thể không nhận lời đi cứu Thẩm Ngôn.
Lúc bước vào Bùi phủ, trong đầu ta chỉ nghĩ rằng tất cả những gì mình làm đều là vì Thẩm Ngôn.
Nhưng khi nhìn thấy Bùi Cảnh Xuyên, mọi suy nghĩ hỗn loạn lập tức tan biến.
Trước mắt chỉ còn lại khuôn mặt yêu nghiệt của hắn, cùng đôi mắt sắc lạnh như loài sói, tràn đầy hiểm ý.
Hắn khoác hắc bào, dáng vẻ thảnh thơi, tựa người vào tháp đọc sách.
Cánh cửa sau lưng ta khẽ khép lại, Bùi Cảnh Xuyên cúi mắt nhìn vào trang sách, giọng nói vang lên lạnh như suối băng:"Sở Thanh Hoan — Ta đã nói rồi, sẽ có ngày chính nàng tự đến cầu xin ta."
Toàn thân ta cứng đờ.
Hắn, kẻ sói hoang này, từng được phụ thân ta cảnh báo là người thủ đoạn tàn nhẫn, tâm tư hiểm độc, bảo ta tuyệt đối không nên dây dưa.
Làm sao ta dám? Khi còn nhỏ, chỉ cần thấy ánh mắt sắc bén áp bức của hắn, ta đã sợ đến mức run rẩy, không còn chú ý đến dung mạo yêu nghiệt xuất chúng kia.
14.
Bùi Cảnh Xuyên khép sách lại, ánh mắt sắc như lưỡi dao:"Lại đây."
Ta chần chừ, bước từng bước dè dặt đến gần.
"A—"
Hắn đột nhiên dùng một tay nhấc bổng ta, đặt ngồi lên đùi mình.
Toàn thân ta run rẩy không kiềm chế nổi.
Bùi Cảnh Xuyên dùng những ngón tay thon dài nâng cằm ta lên, đôi mắt sắc lạnh, đầy ý trêu chọc:"Chỉ thế này thôi mà đã sợ?"
Ta tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Không phải sợ, mà là kích động, hồi hộp.
Sao lại thế này? Ta có phải là một kẻ biến thái không?
Nhưng đêm đó, Bùi Cảnh Xuyên không làm gì ta cả.
Hắn chỉ nói: "Thứ mà ta khao khát đã lâu, làm sao có thể chỉ nếm thử qua mà nuốt trọn được?"