Uống say ở tiệc tất niên, tôi lên giường với kẻ thù không đội trời chung.
Ngày hôm sau, phòng nhân sự gửi thông báo điều chuyển:
“Theo quyết định của ban lãnh đạo, điều động đặc biệt Thẩm Chi đảm nhiệm vị trí trợ lý riêng của Tổng giám đốc Chu, thông báo có hiệu lực ngay lập tức.”
Tôi đập bàn đứng bật dậy, xông thẳng vào văn phòng anh ta:
“Chu Dữ, anh trả thù cá nhân à?!”
Anh ta thong thả xoay cây bút máy, ánh mắt đầy ẩn ý:
“Trả thù cá nhân?”
“Em nói vết cào trên lưng tôi?”
“Hay là cơ ngực bị em mút đỏ?”
“Hay là… thứ đã hầu hạ em cả đêm qua—”
Nói tới đây, tôi đỏ bừng mặt, nhào tới bịt chặt miệng anh ta.
“Anh câm miệng!”
1
Tiệc tất niên công ty.
Tổng giám đốc Chu đúng kiểu giàu nứt đố đổ vách, chọn hẳn một khách sạn năm sao.
Ánh đèn mờ ảo, người đông náo nhiệt.
Tôi nhìn lên sân khấu, Chu Dữ trong bộ vest chỉnh tề, dáng vẻ đường hoàng, nói chuyện trôi chảy.
Bên cạnh vang lên tiếng mấy nữ đồng nghiệp trò chuyện.
“Wow, Chu Tổng đẹp trai thế này, chắc nhiều người thích lắm nhỉ?”
“Chắc chắn rồi, gia thế có, năng lực có, vừa đẹp trai vừa chăm chỉ, ai mà không muốn kiểu chồng như vậy.”
“Thế anh ấy có bạn gái chưa?”
“Ừm… cái này không rõ, nhưng kiểu gia thế thế này, chắc sẽ liên hôn thôi.”
Nghe bọn họ thay nhau khen Chu Dữ.
Tôi tức đến ngứa cả răng.
Ai cũng nói Chu Dữ phong độ lịch lãm, ngoại hình xuất sắc, làm việc quyết đoán.
Chỉ có tôi mới biết, bản chất anh ta tệ đến mức nào.
Tôi rút điện thoại ra, trang trên cùng còn chưa tắt chính là tin nhắn của Chu Dữ.
“Hợp tác với tổng giám đốc Lưu, cô không cần theo nữa, tôi sẽ cho người tiếp nhận.”
“Tôi theo hai tháng rồi, anh nói không theo là không theo, dựa vào cái gì?”
Bên kia gửi tới một sticker tức điên bất lực.
Sau đó là một câu mỉa mai:
“Vì tôi là cấp trên của em.”
Đáng chết!
Tôi tức đến mức lúc đó đấm gối mười phút liền.
Giờ nhìn lại, vẫn tức không chịu nổi.
Sách điện tử
“Phiền chếc đi được!”
Tôi lầm bầm chửi nhỏ, vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt hoảng hốt của phục vụ.
“Cô… cô muốn dùng một ly rượu không ạ?”
Tôi cười gượng:
“À… được.”
Nhìn những ly cocktail màu sắc sặc sỡ trên khay.
Tôi với tay lấy một ly pha đặc biệt.
Vị không tệ, ngọt ngọt, như nước trái cây.
Uống hết một ly — không sao.
Ly thứ hai… thứ ba…
Sau đó, ký ức chỉ còn là những mảnh vỡ mơ hồ.
Trong cơn choáng váng trời đất quay cuồng, có người nắm chặt cổ tay tôi.
Kéo nhẹ một cái, tôi liền đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc, ấm áp.
Giọng nói trên đỉnh đầu hơi méo đi, nhưng lại mang theo chút bất lực cưng chiều:
“Chậc, phiền thật.”
2