31.
Hiểu lầm được hóa giải.
Thái nữ nhấp một ngụm trà Kim Tuấn Mi, giọng điềm nhiên:"Xong chưa?"
Phí Tố và chủ thượng lập tức toát mồ hôi lạnh, "bịch" một tiếng, cả hai quỳ xuống.
Bách Lý Phiên chống tay lên trán, thái độ hờ hững, chẳng mấy để tâm.
"Chuyện này ta đã nghe rõ. Các ngươi còn gì muốn nói không?"
Phí Tố và chủ thượng đồng loạt tiến lên một bước, đồng thanh đáp:"Thần có."
Phí Tố trình ra chứng cứ Nhị hoàng tử cưỡng ép dân nữ, ngược đãi lưu dân.
Chủ thượng đưa ra bằng chứng Nhị hoàng tử tham ô của công, nhận hối lộ.
Chứng cứ rõ ràng, Thái nữ khẽ "hừ" một tiếng.
"Thiên tử phạm pháp còn phải chịu tội như thứ dân, huống chi là hoàng tử."
Nàng ra hiệu cho thuộc hạ, đưa tay nhận lấy chứng cứ, rồi phất tay tỏ vẻ chán nản.
"Ta biết rồi, các ngươi lui xuống đi."
Nhưng Phí Tố không rời đi.
Hắn quỳ thẳng lưng, dáng vẻ cứng cỏi:"Thần cầu xin điện hạ làm chủ, gả cô nương Ngọc Toái cho thần làm thê."
Sắc mặt chủ thượng lập tức trở nên khó coi, nhưng vẫn cố gượng cười:"Buồn cười thật, ngươi muốn cưới Ngọc Toái, đã hỏi qua ý nàng chưa?"
Phí Tố đáp:"Nàng thích ta."
Trên trán chủ thượng nổi gân xanh:"Không thể nào."
Phí Tố vẫn quỳ, nghiêng đầu nhìn ngài, ánh mắt bình tĩnh nhưng đầy khiêu khích:"Có thể hay không, ngài hỏi nàng thì rõ."
Chủ thượng mang bộ dạng rối bời trở về phủ.
Hai ngày nay, ngài ngồi dưới hành lang chờ ta tỉnh lại, không mang theo lò sưởi tay, cũng chẳng nói lời nào, chỉ ngồi thẫn thờ một mình, không biết đang nghĩ gì.
Tiểu Linh nói, chưa từng thấy ngài thất thần như vậy bao giờ.
32.
Khi nghe tin ta đã tỉnh, chủ thượng đẩy cửa bước vào.
Quầng mắt ngài thâm đen, áo bào nhăn nhúm, hoàn toàn không còn phong thái thường ngày.
"Xin lỗi," ta dè dặt mở lời, "Nhiệm vụ... lại không hoàn thành."
Bàn tay đặt trên mép chăn của ngài bất giác siết chặt, không phát ra tiếng.
"Xin lỗi, xin lỗi... ngươi rốt cuộc còn muốn nói bao nhiêu lần 'xin lỗi' nữa?" Giọng ngài thấp trầm, như đang nén giận. "Mạng cũng sắp không còn, ngươi còn lo nhiệm vụ sao?"
Ta ngơ ngác dừng lại, cảm thấy kỳ lạ.
Dường như ngài không hề nổi giận như ta tưởng.
Ta mất tập trung hồi lâu, chủ thượng không nói thêm gì.
Rất lâu sau, ngài mới hỏi:"Ngươi còn thấy đau ở đâu không?"
Ta lắc đầu, đáp lại bằng một câu hỏi:"Lung Sương thế nào rồi?"
"Đang dưỡng thương ở y quán, không nguy hiểm đến tính mạng."
"Còn Nhị hoàng tử?"
"Hoàng tỷ đã trừng phạt hắn một trận, sau đó giam lỏng rồi." Chủ thượng nhíu mày, giọng lạnh lùng. "Hắn có mẫu phi bảo hộ, muốn giết hắn không dễ. Đây đã là mức xử phạt nặng nhất rồi."
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Trong phòng lại chìm vào tĩnh lặng.
Gió thổi qua hành lang, làm chiếc chuông gió phát ra những âm thanh trong trẻo dễ nghe.
Nghĩ lại, chiếc chuông gió này là do ta và chủ thượng cùng treo lên khi còn nhỏ.
Bất chợt, chủ thượng cất tiếng."Phí Tố nói với ta..." Ngài dừng lại, như sợ phải thốt ra câu hỏi ấy. "Ngươi... thích hắn sao?"
Ta không muốn giấu chủ thượng. Sau một chút do dự, ta khẽ gật đầu.
"Vâng, thuộc hạ thích hắn."
33.
Chủ thượng bỗng nhiên đứng bật dậy.
Động tác quá mạnh, suýt nữa làm đổ chiếc ghế bên giường.
Ta gọi:"Chủ thượng?"
Không có hồi đáp.
Chẳng lẽ chủ thượng cũng bị lãng tai?
Ta lại gọi:"Tam điện hạ?"
Ngài vẫn không quay lại, chỉ đứng quay lưng về phía ta, khẽ gọi:"A Ngọc."
Chủ thượng rất hiếm khi gọi tên ta. Ta phải mất một lúc mới phản ứng lại, đáp:"Vâng."
"Ta hỏi lại ngươi lần nữa," giọng ngài bình tĩnh, nhưng âm cuối lại run run, "Ngươi thật sự thích hắn sao?"
Ta trả lời:"Vâng."
Ta khựng lại một chút, rồi tiếp lời:"Thuộc hạ đã phụ lòng mong mỏi của chủ thượng, phụ lòng bao năm ngài nuôi dưỡng và bồi đắp. Thuộc hạ vô cùng sợ hãi. Thuộc hạ nguyện lấy cái chết để chuộc tội."
Chưa kịp nói xong, chủ thượng đã quay phắt lại, trên gương mặt vẫn còn vương nước mắt chưa khô.
"Ngươi ngốc à?! Lão tử hao tâm tổn sức cứu ngươi về! Là để ngươi chết sao?!"
Ta theo phản xạ định nói xin lỗi:"Xin l…."
"Im miệng!"
Ta lập tức ngậm chặt miệng.
Lặng lẽ trong lòng nghĩ: May quá, vẫn là vị chủ thượng quen thuộc.
34.
Đêm ấy, chủ thượng bảo ta cút đến Phí phủ.
Ngài nói rằng nhìn thấy ta là cảm thấy phiền lòng.
Ngài bảo:"Phủ Thụy Vương không nuôi kẻ vô dụng. Nếu ngươi không làm ám vệ nữa, thì sớm đi đi."
Ta hỏi:"Vậy thuộc hạ không cần thăm dò tin tức cho ngài nữa sao?"
"Không cần."
"Cũng không cần chạy việc vặt cho ngài?"
"Không cần."