1
Vừa nằm xuống chuẩn bị nghỉ ngơi, tôi lập tức bừng tỉnh, bật dậy rồi gọi lại cho số đó.
Đầu dây bên kia là giọng của một người phụ nữ: “Mỗi lần nhận lương là lại chuyển cho mẹ, đúng là hiếu thảo ghê. Tự mình lớn bằng này rồi mà chưa từng biết hưởng thụ, người nhà cô thay cô hưởng hết rồi đó.”
Nghe xong, tôi sững người: “Cô là ai? Nói những lời này có ý gì?”
Cô ta lạnh lùng hừ khẽ: “Về nhà mà xem thì biết, tôi nói cô cũng chẳng tin đâu.” Nói dứt lời, liền cúp máy.
Tôi gọi lại, máy báo đã tắt nguồn.
Tôi ngồi sững trên giường.
Cả cuộc gọi lẫn những tin nhắn kia đều quá đột ngột, như tiếng sét giữa trời quang khiến lòng tôi rối loạn, chẳng sao bình tĩnh lại được.
Tôi mở lại đoạn chat với mẹ trong những năm qua.
Mẹ cứ vài ngày lại hỏi han, dặn dò. Ngoài những tin nhắn đó ra thì toàn là lịch sử chuyển khoản của tôi.
Thỉnh thoảng còn có ảnh và ghi âm mẹ than vãn, mẹ ở công trình, mẹ ngoài đồng ruộng. Nên suốt bao năm, tôi đều gửi tiền về cho mẹ. Chỉ mong mẹ bớt vất vả một chút.
Tôi vẫn luôn thấy thương bà, người phụ nữ một mình nuôi chúng tôi khôn lớn, chẳng dễ dàng gì.
Một người mẹ đơn thân phải gánh vác công việc gấp đôi người khác. Nên mỗi lần có lương, tôi đều chuyển về cho bà, mong bà đỡ cực hơn.
Tôi chấp nhận việc mẹ thiên vị em trai. Cũng chấp nhận em tôi sống tốt hơn tôi.
Nhưng tôi không thể chấp nhận rằng, sự cảm thông và thấu hiểu của tôi lại bị đáp lại bằng sự lừa dối.
Vì thế, tôi xin nghỉ vài hôm. Quyết định ngày mai sẽ lặng lẽ về nhà.
2
Trên tàu cao tốc, rồi máy bay, rồi lại bắt xe. Cuối cùng tôi cũng ngồi được lên chiếc xe khách về làng.
Vừa lên xe đã gặp cô Trương cùng làng.
Nhà cô trước đây được đền bù đất, nên mua được nhà trên phố, còn mở một cửa hàng tạp hóa. Con trai cô ngoan ngoãn, lấy vợ sớm, cả nhà giờ đều sống sung túc trong thành phố.
Trừ khi có việc lớn ở quê, họ ít khi về.
Thấy tôi, cô Trương tươi cười chào: “Ài, Y Y à, về làng hả con?”
Tôi cười đáp, hỏi lại: “Cô về làng có chuyện gì ạ? Có ai tổ chức đám cưới à?”
Cô vỗ đùi cái đét: “Không phải sao! Trong làng có người cưới, về chúc mừng thôi.”
Rồi lại ngắm tôi cười híp mắt: “Con bé này càng lớn càng xinh. Ở thành phố hưởng phúc khác thật, đeo đồng hồ, xách túi một cái là khí chất lên hẳn. Sau này lấy chồng, sính lễ phải đòi cho nhiều vào đấy nhé.”
Tôi chỉ biết mỉm cười.
Xe càng đi, càng có nhiều người làng lên. Ngoài cô Trương, còn mấy người hàng xóm cũ, mà thật lòng tôi chẳng có mấy thiện cảm.
Cô Trương ngồi phía trước vẫn huyên thuyên không dứt. Tôi khẽ dịch ra sau, đội mũ, không muốn nói chuyện với ai nữa.
Xe lắc lư suốt chặng đường. Chẳng mấy chốc đã tới nơi.
Vừa xuống xe, tôi thấy ngay ở cổng làng. Mẹ đang cùng mấy người ngồi chơi bài, tôi đến gần mà bà còn chưa để ý.
“Mẹ.” Tôi khẽ gọi.
Lúc ấy bà mới ngẩng đầu, nhìn thấy tôi thì cùng mọi người đùa vài câu. Đến giờ cơm tối, ai nấy tản về nhà.
Tôi theo mẹ ra cửa hàng nhỏ mua đồ.
Mẹ nắm tay tôi, nói với bà chủ: “Con gái tôi về, chọn ít đồ ngon làm cho nó ăn. Ra ngoài làm việc vất vả, chắc chẳng biết chăm bản thân đâu.”
Nhìn gương mặt mẹ tươi cười, dáng vẻ chọn từng bó rau, tôi bỗng thấy lòng mềm xuống.
Tôi phụ bà cân rau, đóng gói, rồi thấy bà loay hoay mãi không mở được khóa điện thoại nên tôi quẹt tiền.
Phải, đi làm nhiều năm rồi, tôi vẫn chưa học được cách nhìn người qua lời nói, mà phải nhìn qua việc họ làm.
Về đến nhà, mẹ vào bếp nấu nướng, tôi cũng theo giúp.
Bà hỏi: “Sao con về đột ngột thế, có chuyện gì à? Sao không gọi trước cho mẹ?”
Tôi thở dài: “Mẹ, con… bị mất việc rồi.”
Mẹ ngừng tay, sắc mặt lập tức tối lại, đôi mắt nhìn thẳng vào tôi. Không khí trong bếp đặc quánh lại, chỉ còn tiếng xèo xèo của chảo dầu.
Một lúc sau, bà hỏi: “Thật à? Thế giờ con định làm gì? Không đi tìm việc lại mà về đây làm gì?”