5.
Mẹ tôi sốt cao liên tục, phải đến hai ngày sau mới bắt đầu ổn định lại.
Tôi đã sớm dọn khỏi nhà, xin nghỉ phép và chuyển sang ở nhờ chỗ Tư Tư .
Trong thời gian đó, Lương Trầm nhắn vô số tin nhắn, gọi rất nhiều cuộc, nhưng tôi hoàn toàn không có tâm trạng để trả lời.
Tôi chỉ mong mẹ sớm khỏi bệnh, những chuyện khác… tôi không muốn nghĩ đến nữa.
Tay cầm điện thoại, mắt tôi vẫn dán vào ô cửa kính, nhìn người mẹ đang nằm yên trên giường bệnh.
Từ dưới lớp mặt nạ thở, bà cất giọng yếu ớt:
“A Ninh, mẹ không sao đâu… Con nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng để nhiễm lạnh.”
Giọng nói khàn khàn nhưng vẫn dịu dàng như mọi khi, khiến tôi nghẹn ngào, nước mắt suýt nữa trào ra, đành phải không ngừng lặp lại:
“Mẹ mau khỏe lại nhé mẹ... Tết sắp đến rồi mà... mẹ phải mau khỏe lại...”
Mẹ hơi nghiêng đầu, ánh mắt lặng lẽ nhìn ra khung cửa nơi những cành cây trơ trụi.
Chậm rãi, bà nói:
“A Ninh… mẹ hiểu rất rõ cơ thể mình. Ở tuổi mẹ, sống chết cũng là chuyện đã nằm trong tay số phận.Chỉ là…”
Bà ngập ngừng một chút, rồi khẽ thở dài:“Mẹ không sợ chết… chỉ là chưa nỡ… chưa nỡ rời xa đứa con gái mẹ thương nhất đời này.
Con mạnh mẽ lắm, chuyện gì cũng giấu trong lòng, mẹ vẫn luôn lo con sẽ bị tổn thương.
Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa… nhớ rằng ba mẹ luôn yêu con.”
Mẹ tôi – vì cha – cả đời không tái giá.Bà từng nói với tôi, tình yêu nhất định phải chân thành.
Bà thường bảo: “Cha con rất yêu con.”
Bà cũng vô cùng thương tôi, là người luôn đứng sau tôi, ủng hộ tôi một cách kiên định nhất.
Những năm tôi cùng Lương Trầm cố gắng dựng xây mọi thứ, ngày nào cũng bận bịu đến kiệt sức, mỗi lần về nhà mẹ đều thở dài, nhẹ nhàng dặn tôi phải biết chăm sóc bản thân.
Cha tôi mất vì bạo bệnh khi tôi vừa tròn sáu tuổi.
Từ đó mẹ không thể bước ra khỏi nỗi đau ấy, nỗi buồn cứ âm ỉ trong tim bà.Đến tận bây giờ, mỗi khi nhắc lại chuyện cha ra đi, bà vẫn rơi nước mắt, vẫn nghẹn ngào như hôm qua mới xảy ra.
Tôi từng nghĩ: tình yêu chính là như thế.
Một thứ thuần khiết, chân thành, và trọn vẹn.
Chỉ tiếc là –tình yêu, khi rơi vào tay con người,lại bị chính con người làm cho tạp nham.
6.
Kỷ Uyển hẹn tôi gặp mặt.Tôi không hề bất ngờ.
Tình cảm cô ta dành cho Lương Trầm lộ rõ như ban ngày, có muốn giấu cũng không nổi.
Tôi nghĩ, đã đến lúc nên biết rõ vài câu trả lời.
Chúng tôi gặp nhau trong một quán cà phê nhỏ, yên tĩnh.
Kỷ Uyển mặc váy trắng, nụ cười dịu dàng, phong thái đoan trang.
Còn tôi, khuôn mặt hốc hác, ánh mắt mệt mỏi, nhưng thật ra… tôi chưa từng coi cuộc gặp này là một ván đấu.
“Anh ấy đã không còn yêu chị nữa.”Câu mở đầu quá thẳng thắn khiến tôi khẽ sững lại.
“Chị biết không? Anh ấy rất ngưỡng mộ tôi. Tôi chắc chắn là anh ấy có tình cảm với tôi.
Mỗi lần tôi uống say, bất kể mấy giờ khuya, anh ấy cũng đều đưa tôi về tận nhà.”
Gương mặt non trẻ của Kỷ Uyển ánh lên vẻ đắc ý.
Cô ta háo hức liệt kê từng điều từng việc Lương Trầm làm vì mình, như thể đang trưng ra bảng thành tích.
Thấy tôi chỉ im lặng, không nói một lời, cô ta liền lấy ra vài tấm ảnh, đặt lên bàn:“Đây này, lần tôi bị ốm, chính anh ấy đưa tôi đi bệnh viện đó.”
Ngày tháng in rõ trong ảnh – chính là ngày mẹ tôi sốt cao phải vào ICU.
Là cái ngày anh ta nói với tôi: “Anh có chuyện gấp phải xử lý.”
Thì ra, chuyện gấp đó là đưa Kỷ Uyển đi khám bệnh.
Thì ra, những nụ hôn lén lút rơi lên má tôi lúc nửa mê nửa tỉnh là thật.Và chiếc giường bên cạnh tôi lạnh ngắt mỗi lần tỉnh dậy – cũng là thật.
Đưa cô ta đi khám bệnh à?Thật trùng hợp.Trùng hợp đến mức khiến tôi bật cười.
Nghĩ vậy, tôi cũng thật sự bật cười.
“Chị cười gì vậy?” – Kỷ Uyển cau mày.
Tôi cười nhạt:“Tôi cười vì người tôi yêu đã chết rồi.Cười vì cô – trẻ trung, có tài, nhưng quá ngây thơ.”
“Chị nên nhìn vào sự thật đi. Anh ấy thích tôi.” – Cô ta cố chấp phản bác.
Gương mặt kiêu ngạo ấy khiến tôi buồn nôn.
Tôi nhàn nhạt xoay ly cà phê trong tay, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô ta:
“Thích à? Kỷ Uyển, cô biết không — đúng là cô còn rất trẻ, cũng rất dại.Tôi là vợ hợp pháp của anh ta, bên anh ta suốt bao năm. Đúng, tình cảm giữa chúng tôi có vấn đề,nhưng anh ta chưa chắc đã rời bỏ được tôi.Và càng không đến lượt cô lên tiếng châm chọc.”
Thấy sắc mặt cô ta từ đắc ý chuyển sang tái mét, tôi chỉ thấy cô ta thật đáng thương.
Tôi vẫn giữ nụ cười nhạt, tiếp lời:“Cô nên nhớ, thích… vĩnh viễn không phải là yêu.Và cái gọi là thích đó, liệu kéo dài được bao lâu?
Kỷ tiểu thư, cô còn trẻ, có sự nghiệp, có tương lai.Đừng vì một người đàn ông, mà làm những chuyện chẳng thể đưa ra ánh sáng.
Lời này, coi như tôi khuyên cô.”
Dứt lời, tôi cầm túi đứng dậy, rời khỏi quán cà phê.
Trò chơi kết thúc.
Anh ta đã dơ rồi –thì tôi cũng chẳng cần giữ nữa.
7.
Mẹ tôi qua đời vào một buổi chiều.
Tôi mặc bộ đồ bảo hộ dày cộp, tay run rẩy nắm lấy bàn tay đã nhăn nheo và lạnh dần của mẹ, cố nuốt nghẹn nơi cổ họng, khẽ thì thầm:
“Mẹ ơi… mẹ đi tìm bố rồi, phải không?”
“Con sẽ tự chăm sóc tốt cho mình.Hai người nhớ ghé qua giấc mơ của con thật nhiều… nhé.”
Mi mắt khẽ run của mẹ là cử động cuối cùng.
Tiếng “bíp —” kéo dài vang lên từ máy theo dõi nhịp tim, đánh gục đôi chân tôi.
Tôi gần như quỵ xuống —
Một đôi tay đỡ lấy tôi, là Tư Tư .