1.
Một bàn tay thon dài, xương khớp rõ ràng xuyên qua màn trướng, bất chợt luồn vào dưới váy ta.Ta giật mình, vội vàng đạp mạnh.Trong lúc giãy giụa, một cước bất ngờ đá trúng sống mũi đối phương.Bóng người cao lớn trước giường khựng lại, lùi về sau nửa bước.Ngẩng đầu, ta thấy trên màn trướng màu vàng nhạt đã loang vài giọt đỏ tươi.Ngay lập tức, cung nữ cùng thái giám đồng loạt quỳ xuống.“Xin Thánh thượng bớt giận!”“Ngậm miệng, lui hết ra ngoài!”Một tiếng quát lạnh lẽo vang lên, trong tẩm điện chỉ còn ta và hắn.
Hắn không tiến lại gần.Qua lớp màn rủ, ta thấy hắn đứng ở đầu giường, ánh mắt dõi theo ta, chẳng rõ chứa đựng điều gì.Một lúc sau, hắn bất giác nâng tay chạm nhẹ vào cằm, bờ vai khẽ run run.Ta ngập ngừng hỏi: “Ngươi… khóc đấy à?”Hắn xoay người, giọng điệu vừa giận hờn lại vừa như oán trách, vốn lạnh lùng nay thoáng yếu mềm:“Quả nhiên nàng vẫn chỉ thích những kẻ trẻ tuổi hơn. Nhưng vì sao lại là Thái tử? Hắn… là con của Trẫm.”
Nghe đến đây, tim ta rối loạn, vội vàng cãi:“Vì sao không thể là Thái tử? Điện hạ là nam nhân xuất sắc nhất thiên hạ. Ta chỉ thích hắn, duy nhất hắn mà thôi!”“Đủ rồi, Lan Trạch!” Hắn lảo đảo, tay ôm lấy ngực: “Nàng… mà còn nói thêm một câu, ngày mai Trẫm phế hắn ngay!”Ta bật thốt:“Lời ta nói đều là thật. Ta và Yến Kỳ lớn lên bên nhau từ thuở nhỏ. Ta thích đôi mắt, đôi mày ấy, thích cả dáng vẻ mỗi lần hắn nắm tay gọi ta là đại tỷ tỷ…”“Yến Kỳ?” Hắn bỗng xoay phắt lại: “Thái tử mà nàng nhắc đến… chính là Yến Kỳ? Triệu Yến Kỳ?”Ta trợn mắt: “Chẳng lẽ thiên hạ này còn có Triệu Yến Kỳ thứ hai?”“Đúng là không.” Bờ vai hắn lại run lên, lần này là vì bật cười.
Ta bực dọc giơ gối lên: “Ngươi cười cái gì? Mau nói rõ, rốt cuộc ngươi là ai?”“Lan Trạch, ngoan. Đừng làm ầm nữa.”Màn trướng trước mặt khẽ vén lên, hắn cúi người chui vào giường.Mái tóc đen xõa tung, trên người chỉ khoác hờ chiếc áo ngủ màu nguyệt bạch.Gương mặt trái xoan, làn da trắng mịn, đôi mắt sâu, sống mũi cao thẳng.Dưới mũi vẫn còn hai vệt máu đỏ kéo dài.“Ma a…” Ta hét thất thanh, ném gối thẳng vào hắn.Không ngờ kéo theo cả chiếc yếm vừa cởi vì nóng, rơi trúng mặt hắn.Hắn thuận tay nhặt lấy, bình thản lau vệt máu mũi.
“Ta hiểu rồi.” Hắn cầm chiếc yếm, ngẫm nghĩ rồi mỉm cười: “Lan Trạch muốn mượn hồi ức tuổi thơ để tăng thêm thú vị cho đêm động phòng đầu tiên của chúng ta, đúng không?”
“Ngươi… ngươi nói xằng gì thế? Đồ cuồng đồ lớn mật! Ngươi mà dám lại gần thêm bước nữa, ta sẽ la lên…”
Nghe ta mắng, hắn càng tỏ ra hứng khởi: “Ồ? Vậy ra Lan Trạch thích trò cuồng đồ cùng lương gia nữ?”
Nói rồi, hắn tiện tay nhét yếm vào thắt lưng.Ta bị hắn kéo lại, hắn cúi xuống toan hôn.Nhưng khi thấy ta liều mạng chống cự, hắn bỗng dừng tay.“Thôi vậy.”
Chỉ một khắc sau, hắn thẳng tay xé toạc áo mình.“Xin lỗi, Lan Trạch. Ta… ta không quen diễn vai cuồng đồ. Hay là… để nàng làm đi?”
Ánh mắt ta vô thức quét qua lồng ngực rộng rắn chắc, lại trượt xuống đường eo thon gọn: “Ngươi… ngươi thật là…”Chữ “điên” còn chưa kịp thoát khỏi môi, hắn đã nằm thẳng xuống:“Đêm nay, ta chính là lương gia tử. Xin cuồng đồ tỷ tỷ nương tay cho ta một chút…”
Chưa kịp nghe hết câu, ta lập tức đạp mạnh lên cơ ngực hắn, lao thẳng ra cửa điện:“Người đâu! Mau tới đây! Có một kẻ tuấn tú nhưng đầu óc không bình thường xông vào điện của ta!”
“Lan Trạch! Hoàng hậu! Mau quay lại! Đêm nay Trẫm lén đến gặp nàng, nàng ngàn vạn lần đừng để kinh động đến mẫu hậu!”
Tiếng hắn hốt hoảng vang lên phía sau, rồi nhanh chóng đuổi theo.
2.
Hắn càng đuổi, ta càng cắm đầu chạy.Ta lao ra mở cửa điện, vừa chạy trên hành lang vừa lớn tiếng kêu cứu.
Một cung nữ có gương mặt hiền hòa vội nhào tới ôm chặt lấy ta, vừa khóc vừa gọi:“Hoàng hậu! Không… Nhị tiểu thư! Nhị tiểu thư, nhìn nô tỳ đây, nô tỳ là Tiểu Xuân mà…”
Ta ngẩng đầu, nâng khuôn mặt tròn trịa của nàng lên nhìn kỹ, kinh ngạc hỏi:“Tiểu Xuân mới mười lăm thôi, ngươi chắc là mẫu thân của Tiểu Xuân rồi?”
Cung nữ òa khóc dữ dội hơn, rồi quay sang hô to:“Còn đứng chết trân đó làm gì? Hoàng hậu lại phát cơn đau đầu rồi, mau mời Thái y tới!”
Ta lắc đầu, khăng khăng:“Ngươi là mẫu thân của Tiểu Xuân, ta không phải hoàng hậu. Ta là Nhị tiểu thư của phủ Quân – Quân Lan Trạch. Ta hoàn toàn không bị bệnh. Ta muốn gặp mẫu thân và Tiểu Xuân, ta muốn trở về nhà…”
Đúng lúc ấy, một đám người ùa tới.Dẫn đầu chính là tên cuồng đồ ban nãy.Phía sau hắn kéo theo mấy chục thái giám, kẻ thì lỉnh kỉnh giày dép, kẻ lại vác áo choàng, thậm chí có người còn ôm nguyên cả ấm trà, hoa quả, bánh ngọt…Hắn thở dốc, cũng như ta, chân trần chưa kịp mang giày.
Ta vội nép sau lưng cung nữ, run giọng chỉ vào hắn:“Sao các ngươi không bắt hắn đi! Hắn xông vào phòng ta, còn… còn…”
Ánh mắt ta chĩa thẳng vào chiếc yếm đang phấp phới buộc nơi thắt lưng hắn, tức giận đến nghiến răng.Nhưng xung quanh, cung nữ thái giám lại cúi đầu càng thấp, chẳng ai dám động đậy.
Hắn dần hiểu ra điều bất thường, sắc mặt chợt sa sầm:“Tiểu Xuân, một tháng Trẫm rời cung, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Cung nữ run run cởi áo choàng khoác lên người ta, rồi quỳ sụp xuống, nghẹn ngào đáp:“Một tháng qua, Thái hậu ngày ngày ép nương nương uống canh dưỡng thai. Nôn ra thì bị phạt uống mười bát, không uống nổi thì quỳ suốt đêm. Vài hôm trước, Cơ mỹ nhân mang canh ngọt đến, nương nương uống xong liền ngất lịm, tỉnh lại thì mơ mơ hồ hồ, ngay cả nô tỳ cũng không nhận ra…”
“Ngươi nói gì?” Hắn giận dữ, giọng gầm khàn đặc. “Chúng dám đối xử với hoàng hậu của Trẫm thế này sao?”
Ánh mắt hắn chuyển sang nhìn ta, thấy ta ngơ ngác, điềm nhiên như người xa lạ, lại càng tin chắc đầu óc ta đã bị hại.Hốc mắt hắn đỏ hoe, run giọng:“Lan Trạch, nàng chịu bao nhiêu uất ức rồi…”
Cung nữ mà ta vẫn nhận nhầm là mẫu thân Tiểu Xuân òa khóc nấc:“Xin Thánh thượng giáng tội nô tỳ, là nô tỳ bất lực, không ngăn nổi Cơ mỹ nhân…”
Ta khẽ thở dài: “Mẫu thân Tiểu Xuân, ngươi nói chi vậy? Đương kim Thánh thượng cùng hoàng hậu tình thâm nghĩa trọng, chẳng phải người từng thề son sắt, cả đời quyết không nạp thiếp sao? Trong cung này, nào có Cơ mỹ nhân, Áp mỹ nhân gì?”