Tầng dưới mới chuyển đến một anh hàng xóm mới, là chủ một tiệm sửa xe với thân hình vô cùng vạm vỡ.
Hầu như ngày nào chúng tôi cũng chạm mặt nhau trong thang máy, nhưng tuyệt nhiên chưa từng nói với nhau câu nào.
Cho đến một ngày, gió lớn đã thổi bay bộ nội y tôi đang phơi ngoài ban công xuống tầng dưới.
Cực chẳng đã, tôi đành phải gõ cánh cửa ấy để lấy lại món đồ riêng tư của mình.
1
Tôi là chủ một tiệm sườn xám.
Nhờ nằm gần khu phố cổ sầm uất và biết cách làm truyền thống trên mạng xã hội, việc kinh doanh của tiệm khá khẩm vô cùng.
Đơn hàng online đổ về nườm nượp, còn cửa hàng thực tế cũng là điểm đến check-in yêu thích của các cô gái trẻ.
Dạo gần đây, chéo phía đối diện tiệm tôi có một xưởng sửa xe mới khai trương. Chủ tiệm là một người đàn ông cao lớn, gương mặt góc cạnh, toát lên vẻ phong trần, thậm chí là hơi hoang dã.
Từ vị trí quầy thu ngân trong tiệm, tôi luôn có thể dễ dàng liếc nhìn “phong cảnh” phía đối diện.
Anh chủ tiệm sửa xe mỗi khi làm việc thường chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen, để lộ thân hình vạm vỡ với làn da màu bánh mật khỏe khoắn.
Bên dưới anh mặc chiếc quần jean xanh ống rộng đầy bụi bặm và phóng khoáng.
Chị chủ tiệm làm tóc uốn nếp cổ điển bên cạnh sang chơi, không mấy lạc quan về tương lai của cái xưởng sửa xe kia, nhưng lại cực kỳ “chấm” tương lai của anh chủ.
Với gương mặt và vóc dáng cực phẩm thế kia mà lại chọn con đường lao động chân tay vất vả, đúng là phí của giời.
Thực tế thì tiệm sửa xe làm ăn rất tốt. Rất nhiều người lái xe đến tìm anh để độ lại xe, lúc đó tôi mới biết đó còn là một xưởng độ xe chuyên nghiệp.
Cái “phong cảnh” rực rỡ phía đối diện kia không chỉ mình tôi chú ý. Một chị chủ tiệm chụp ảnh du lịch khác cũng đầy tiếc nuối sang kể với tôi về việc anh chủ tiệm sửa xe khó gần như thế nào.
Chị ấy mới ba mươi, vừa chia tay người yêu, nhan sắc thuộc hàng quyến rũ nồng nàn. Ngày ngày chị mặc áo dây, quần ngắn, chỉ cần một ánh mắt là đủ làm đàn ông đỏ mặt.
“Đàn ông kiểu gì mà lại ngồi thiền trước mỹ nữ được nhỉ?” Chị ấy ngậm điếu thuốc chưa châm, giọng đầy vẻ hậm hực.
Tôi không cho phép ai hút thuốc trong tiệm, nên lần nào tới chị cũng phải tự kiềm chế bản thân.
Thực ra, anh chủ tiệm sửa xe chẳng liên quan gì đến tôi cả. Chúng tôi rõ ràng là kiểu người “nước sông không phạm nước giếng”.
Cho đến một đêm muộn, tôi kiểm hàng xong ở kho mới trở về khu chung cư.
Vừa bước vào thang máy, nhấn số tầng, cửa thang máy từ từ khép lại.
Ngay giây cuối cùng, cửa lại mở ra. Một bóng người cao lớn bước vào.
So với gương mặt của anh, tôi thực ra còn quen thuộc với vóc dáng của anh hơn. Cái thân hình đó, ôm vào chắc là sẽ thích lắm.
Tôi nhìn anh nhấn số tầng — ngay bên dưới tầng của tôi. Tôi sực nhớ ra, căn nhà trống ở tầng dưới dường như đã có người thuê vào đầu tháng.
Anh chủ tiệm sửa xe, chính là hàng xóm mới ở ngay tầng dưới của tôi.