10.
Ngồi bệt ở mép cầu, tôi và Hứa Tiểu Bạch tay ôm cổ, hổn hển thở.
Vừa thở dốc thảm hại, chúng tôi vừa nhìn chị Yến Tử đứng ở đầu cầu bên kia, một tay xách Ngô Thiến Thiến, một tay tóm Trương Quân Hào, kéo cả hai đi như kéo rơm rạ.
“Phù… an toàn rồi!” Tôi ngửa ra nằm xuống đất.
Hứa Tiểu Bạch tóm cổ áo tôi, kéo tôi dậy: “Lữ Tử Hành! Sắp sáng rồi.”
Tôi xua tay: “Để tôi hoàn hồn đã.”
“Hoàn hồn cái gì!?” Cậu ta nổi cáu, “Cậu quên chúng ta giờ là hồn phách à?
“Nếu trời hửng sáng, chúng ta không kịp quay về nhập xác, thì thành cô hồn dã qu/ỷ! Chẳng khác nào chế/t thật!”
Tôi giật thót, bật dậy.
Quên mất chuyện này!
Hứa Tiểu Bạch hỏi: “Giờ chúng ta làm gì?”
Tôi đờ đẫn.
Cậu ta chớp mắt không tin nổi, lắp bắp: “Tôi đúng là não úng nước mới đi liều mạng với cậu.”
Không cần tôi nói, cái não cậu vốn chẳng ra gì, ướt hay khô cũng vẫn nát như cám.
Tôi làm lơ, đợi hơi thở ổn định, liền bật dậy khỏi mặt đất.
“Cậu đi đâu?” Hứa Tiểu Bạch hỏi.
“Còn đi đâu nữa?” Tôi khó chịu đáp. “Đương nhiên là đi tìm người truyền tin giúp.”
Trương Quân Hào là báu vật nhà họ Trương.
Cậu ta chế/t, cô cậu ta chắc chắn sẽ về chịu tang.
Tôi biết cô ấy lấy chồng ở làng nào.
Tôi lần theo ký ức, tức tốc chạy đến nhà cô của Trương Quân Hào.
Bà vẫn còn ngủ.
Tôi với Hứa Tiểu Bạch nghĩ đủ cách, kể cả thử vào giấc mơ của bà để nói chuyện, nhắn tin…