7
Nhìn đống tiền giấy bay trong bồn lửa, lửa giận trong lòng tôi cũng bốc cao.
Tôi lao vào trong nhà, ôm ra một đống lặt vặt, tất cả ném thẳng vào lửa.
Phó Minh Trạch nhận ra đồ gì lập tức nhào tới muốn giành lại, nhưng bị ngọn lửa táp vào liền cuống cuồng rút tay.
“Tô… chị dâu, chị làm gì vậy? Chẳng phải đó đều là quà anh tôi tặng chị sao?”
Những thứ tôi ném vào lửa đều là quà hắn tặng khi chúng tôi còn yêu nhau.
Ngày trước tôi coi chúng là minh chứng tình yêu, món nào cũng trân trọng giữ kỹ như bảo vật.
Phó Minh Trạch từng thấy tôi quý chúng đến mức nào, nên khi thấy tôi đem thiêu hết sạch như đồ rác… hắn mới mất bình tĩnh như vậy.
Đối mặt câu hỏi của hắn, tôi òa khóc:
“Chính vì là anh cả tặng nên tôi mới phải đốt hết! Giữ lại chỉ khiến tôi nhìn vật nhớ người, càng đau lòng thêm thôi!”
Khí thế hắn lập tức yếu xuống:
“Nhưng chị cũng không cần… đốt hết như vậy… ít nhất để lại một hai món…”
“Tôi còn giữ mấy thứ đó làm gì?” tôi cắt ngang, “Người còn chẳng còn nữa, mấy thứ đồ chết thay thế được người sao?”
Họ hàng bên cạnh cũng khuyên hắn:
“Minh Lâm à, để chị dâu đốt đi, Minh Trạch mất rồi, trong lòng nó khổ lắm đó!”
Miệng Phó Minh Trạch mấp máy vài lần rồi phải im bặt.
Nhìn hắn cố gắng đè nén cảm xúc như vậy, tôi thầm nghĩ.
Người khổ không phải tôi.
Là hắn.
8
Nửa cuối buổi tang lễ, tôi thật sự không thể ép thêm giọt nước mắt nào nữa, bèn ra ngoài hít thở.
Không ngờ lại vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa Phó Minh Trạch và Kiều Song Song.
Kiều Song Song nói:
“Minh Trạch, anh đã quyết định thay Minh Lâm chăm sóc em cả đời, vậy sao anh cứ nhìn chằm chằm Tô Dao?
Anh quên rồi sao, bây giờ anh đâu còn là chồng cô ta nữa.”
Phó Minh Trạch vội giải thích:
“Không phải thế… Anh chỉ thấy cô ấy khóc quá thảm, sợ cô ấy kích động quá thôi.”
Kiều Song Song mím môi uất ức:
“Nhưng người chết là Minh Lâm mà!
Minh Trạch, em thật sự rất sợ… Anh đừng để em một mình được không.
Thật ra lúc trước nếu không phải Minh Lâm tỏ tình trước, có lẽ chúng ta…”
Thấy cô ta rơi nước mắt, Phó Minh Trạch liền đau lòng ôm lấy, nhẹ nhàng dỗ dành.
Phải rồi!
Kiếp trước, Kiều Song Song mặt không đổi sắc mắng tôi giành chồng người ta, nhưng thật ra cô ta luôn biết người kia chính là Phó Minh Trạch.
Chỉ là khi hắn tự nhận mình là Minh Lâm, cô ta không đứng ra vạch trần, thậm chí còn phối hợp diễn theo.
Có lẽ với cô ta, chồng là anh hay là em cũng chẳng quan trọng.
Dù gì cả hai đều yêu cô ta đến chết đi sống lại.
Cô ta còn trẻ như vậy, ai muốn làm góa phụ chứ?
Chỉ tội nghiệp cho Phó Minh Lâm.
Chết rồi mà tên trên bia mộ cũng không phải của mình.
Người phụ nữ mình yêu lại gấp gáp nép vào lòng anh trai mình tỏ hết nỗi lòng.
Không biết dưới suối vàng, có thấy đỉnh đầu mình sáng xanh hay không.
Tôi quay người rời đi, tay khẽ siết cuốn sổ hộ khẩu mỏng trong túi.
Vì muốn làm giả thành thật, giấy tờ hỏa táng Phó Minh Trạch dùng đều ghi theo thân phận của chính hắn.
Còn tôi, đã cầm giấy chứng tử đến sở hộ tịch làm xong thủ tục.
Mục “Tình trạng hôn nhân” đã được chỉnh từ đã kết hôn thành góa phụ.
9
Sau tang lễ, tôi đến bệnh viện thành phố.
Kiếp trước, đến khi mang thai rõ rệt tôi mới biết mình có con.
Đứa trẻ đó trở thành nỗi chấp niệm của tôi.
Nhưng cho đến lúc chết, khoảnh khắc duy nhất tôi nhìn thấy con…
Chỉ là lúc mới sinh ra.
Xem như mẹ con không có duyên đi!
Lần này tôi không muốn để đứa trẻ trở thành sợi dây trói buộc giữa tôi và Phó Minh Trạch nữa.
Hẹn xong thời gian phẫu thuật, tôi đang chuẩn bị rời bệnh viện.
Thì một giọng nói phía sau gọi lại.
“Tô Dao?”
Tôi quay đầu, một bóng dáng mặc áo blouse trắng đang bước nhanh về phía tôi.
“Đúng là em rồi!”
“La sư huynh.”
Tôi mỉm cười gật đầu với người đối diện.
“Lâu rồi không gặp!”
La Nham trông vô cùng bất ngờ:
“Em tới bệnh viện là vì…”
Ánh mắt anh rơi xuống tờ phiếu kiểm tra trong tay tôi, lập tức sáng tỏ, còn chúc mừng một tiếng.
Tôi không giải thích, chỉ mỉm cười đáp lại.
Nói vài câu xã giao, tôi chuẩn bị cáo từ.