“Liên quan gì đến tôi?! Chính Chu San San đưa bố mẹ tôi vào khu cấm! Chính họ chết rồi mà! Tôi mới là người muốn báo án!”
Cảnh sát lạnh nhạt nói:
“Chúng tôi đã nắm đủ bằng chứng, từ đoạn ghi âm, tin nhắn đến lời khai nhân chứng. Anh Ngô, hiện giờ anh có thể nhờ người nhà thu dọn đồ dùng cá nhân rồi.”
Tôi không kìm được mà nở nụ cười.
Tôi đứng dậy, bước vào phòng, bắt đầu chọn giúp hắn quần áo.
Tôi chẳng hề lo hắn có thể đổ vụ án mạng này lên đầu tôi.
Trong thời đại này, muốn gây án, muốn đổ tội cho người khác, còn khó hơn cả tội phạm hoàn hảo.
Khắp nơi đều là camera, còn có lịch sử trò chuyện không thể xóa bỏ.
Ngô Gia Hào vẫn đang giãy giụa:
“Không! Các người không thể bắt tôi được…”
Nhìn hắn sắp bị áp giải đi, hắn vẫn không nhịn được quay đầu hét lên với tôi:
“Chu San San! Cô phải thuê luật sư giỏi nhất cho tôi, nhất định phải cứu tôi ra! Đừng quên, trong bụng cô còn có con của chúng ta!”
Vừa dứt lời, hắn đã bị cảnh sát áp lên xe.
Tôi quay đầu lại, thấy bố mẹ đang nhìn tôi đầy lo lắng.
Mẹ bước tới ôm tôi vào lòng:
“San San, con vất vả rồi.”
Vốn dĩ tôi đã gắng gượng mạnh mẽ, nhưng vì cái ôm này, tôi không kìm được mà rơi một giọt nước mắt.
Tôi lắc đầu:
“Không sao đâu mẹ, mọi chuyện qua rồi.”
Mẹ liếc nhìn bụng tôi:
“Còn đứa bé… con định giữ lại không? Dù con quyết định thế nào, mẹ cũng ủng hộ con.”
Tôi đưa tay đặt lên bụng.
Vừa ăn xong nên hơi trướng nhẹ, thoáng nhìn thật sự giống như phụ nữ mới mang thai.
Nhưng…
Tôi mỉm cười mở điện thoại, đưa cho mẹ xem báo cáo xét nghiệm của Ngô Gia Hào.
“Lúc chuẩn bị sinh con, con đã cùng anh ta đi kiểm tra. Không ngờ anh ta bị vô tinh, lượng tinh trùng có khả năng sống sót là bằng không.
Con còn từng định làm thụ tinh ống nghiệm, nhưng bác sĩ mất tới bốn tiếng vẫn không tìm được một con tinh trùng sống nào.”
Tôi nhún vai:
“Từ lúc đó, con đã quyết định không sinh con với anh ta rồi.”
Vì muốn giữ thể diện cho Ngô Gia Hào, cũng vì sợ tổn thương lòng tự trọng của đàn ông, tôi chưa từng nhắc đến chuyện này, càng không cho anh ta xem kết quả xét nghiệm.
Tôi thậm chí còn chủ động nói rằng cơ thể tôi không thích hợp mang thai, nếu lỡ có bầu, khả năng sinh khó sẽ cao, thậm chí có thể mất mạng.
Chỉ không ngờ, hắn lại lén đục thủng bao cao su, còn tự tin đến mức cho rằng việc tôi nôn do đau dạ dày là dấu hiệu mang thai.
Nghe tôi nói không có con, bố mẹ tôi đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
9
Ngô Gia Hào bị bắt nhanh như vậy là vì ngoài bố mẹ hắn ra, còn có một người khác cũng bị bỏ lại trong khu vực cấm.
May mà người họ Vương kia có nhiều kinh nghiệm sinh tồn, lại mang theo điện thoại vệ tinh, nên mới gọi được cho đội cứu hộ.
Bố mẹ anh Vương biết chuyện liền xoay xở một triệu tệ để cứu anh ra.
Lúc tìm được, ba người gần như đã bị nắng thiêu khô ngoài sa mạc.
Sau khi tỉnh lại tại bệnh viện, anh Vương lập tức khai toàn bộ sự việc.
Cảnh sát nhanh chóng điều tra thông tin tài xế, lần theo dấu vết thì phát hiện đây là một vụ phạm tội có tổ chức. Ngoài tài xế còn có một hướng dẫn viên du lịch.
Kế hoạch của chúng rất đơn giản:
Hướng dẫn viên sẽ dẫn bố mẹ chồng tôi đi chơi vài ngày, lấy lòng tin trước, sau đó đưa họ vào khu vực cấm.
Còn anh Vương chỉ là người đi nhờ xe vì xe mình hỏng, không ngờ lại bị tài xế ném vào đó cùng.
Tài xế, hướng dẫn viên và Ngô Gia Hào – ba người bọn họ có chung một nhóm chat.
Trong đó nói rõ ràng mọi thứ: từ cách "giải quyết" hai người kia không để lại dấu vết, đến ngày giờ đưa vào khu cấm, khi nào rút lui, sau khi chết sẽ vận chuyển xác thế nào, giá cả ra sao — mọi thứ đều có.
Anh Vương sức khỏe tốt, được cấp cứu kịp thời nên giữ được mạng.
Nhưng bố mẹ chồng tôi thì không may mắn như vậy.
Họ vốn đã có bệnh nền, tuổi lại cao, cộng thêm bị hoảng loạn — dù được đưa tới bệnh viện vẫn không qua khỏi.
Cảnh sát kể lại với ánh mắt đầy thương cảm.
Bởi trong nhóm chat, rõ ràng người Ngô Gia Hào muốn giết chính là… bố mẹ tôi.
Tôi quyết định đến gặp hắn một lần cuối.
Vừa thấy tôi, hắn vô cùng phấn khích:
“San San, anh nghĩ kỹ rồi, em hãy bán nhà của chúng ta đi, dùng tiền bồi thường cho người bị hại. Lấy được đơn xin khoan hồng là anh được thả ra!”