4
Tôi và Hà Vũ hơn kém nhau ba tuổi. Anh và bố tôi cùng hệ thống nhưng khác cơ quan.
Lúc tôi mới tốt nghiệp đại học, hai bên gia đình sắp xếp cho gặp gỡ, xem mắt.
Xuất thân và con đường học tập của chúng tôi tương đối giống nhau, thế là tự nhiên mà yêu.
Hai năm sau, chúng tôi đính hôn, chọn ngày đẹp đi đăng ký kết hôn.
Thế nhưng, ngay trước lễ cưới, Hà Vũ ngoại tình.
Người đó chính là nhân viên mới vào đơn vị – Giang Tâm Như.
Khác với sự trầm lặng và dịu dàng của tôi, cô ta trẻ trung, rực rỡ, và Hà Vũ nhanh chóng sa ngã.
Không lâu sau, anh ta thẳng thắn với tôi.
Anh ta nắm chặt tay Giang Tâm Như, ngồi đối diện tôi và mẹ anh, cầu xin tôi buông tay.
“Thụy Thuần, chúng ta chia tay đi. Em không phải người anh muốn đi cùng cả đời. Anh xin lỗi vì nói ra lúc này, nhưng vẫn muốn cảm ơn em đã đồng hành. Chúc em sau này gặp được người thật lòng yêu em, mong tương lai em hạnh phúc.”
Anh ta nói, chưa bao giờ yêu ai như yêu Giang Tâm Như. Cuộc đời anh vốn tẻ nhạt, chỉ khi ở bên cô ta anh mới thấy mình sống lại.
Thậm chí, anh ta còn quỳ xuống, khẩn cầu tôi một cách nhục nhã.
Hôm đó, tôi mất hết bình tĩnh, gào khóc đến xé lòng, điên cuồng chất vấn: Tôi đã làm sai điều gì để anh đối xử với tôi như thế?
Nhà cưới, xe cưới, khách sạn, thiệp hồng, tiệc rượu… tất cả đều chuẩn bị xong xuôi.
Giờ anh ta nói không cưới nữa, tôi biết lấy gì để đối mặt với thiên hạ? Thể diện của bố mẹ tôi phải để ở đâu?
Huống hồ, về tình cảm, mọi lần đầu của tôi đều trao cho anh ta.
Chúng tôi đã cùng nhau trải qua nụ hôn đầu, cái ôm đầu, cả sự thân mật ngây ngô nhất. Sao tôi có thể cam tâm buông tay?
Mẹ anh ta đau lòng tát anh một cái, nghiến răng tức giận:
“Chỉ cần mẹ còn sống một ngày, tuyệt đối không cho phép ngoài Thuần ra, bất kỳ ai khác bước vào cửa này làm con dâu!”
Nhưng mặc mẹ anh ta khóc lóc, đánh mắng, Hà Vũ vẫn quỳ gối, cắn chặt răng không nói một lời.
Đối diện với tôi, anh ta chỉ mở miệng:
“Thụy Thuần, xin em thành toàn cho anh. Anh sẽ bù đắp cho em bằng tiền!”
Anh ta đâu hiểu, vết thương do hủy hôn để lại, đâu phải chút “tiền bồi thường” mà xóa nổi.
Khoảng thời gian đó, tôi ăn không nổi, ngủ không yên, thường xuyên khóc không lý do. Người vốn đã gầy, chỉ trong mấy ngày sụt liền chục cân.
Cuối cùng, dưới áp lực mẹ anh ta lấy cái chết ra uy hiếp, mối tình với Giang Tâm Như cũng buộc phải chấm dứt.
Anh ta đỏ hoe mắt tìm đến tôi, kể hết mọi chuyện với Giang Tâm Như, nói đã tỉnh ngộ, mong tôi cho cơ hội làm lại.
Tôi ngây thơ tin rằng đó chỉ là phút bồng bột, là anh nhất thời lạc lối. Và tôi đã tha thứ.
Chúng tôi thỏa thuận sẽ mãi mãi chôn vùi quá khứ ấy, đám cưới vẫn được tổ chức như kế hoạch.
Sau cưới, Hà Vũ đúng lúc sự nghiệp lên cao, lao đầu vào công việc: tăng ca, xã giao, đi công tác.
Mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều đổ lên vai tôi.
Lương anh ta vốn không cao, tôi vừa đi làm vừa cáng đáng chi tiêu.
Khi con gái chào đời, để lo cho tương lai học hành của cháu, bố mẹ tôi đã dốc cả đời tích cóp mua cho chúng tôi căn hộ khu trường điểm trị giá hàng chục triệu.
Công việc ổn định, cha mẹ thấu tình đạt lý, chồng ngoài mặt hòa thuận, con gái ngoan ngoãn đáng yêu…
Tôi từng nghĩ đời mình chẳng còn điều gì nuối tiếc.
Nhưng Hà Vũ – người tôi tin tưởng nhất – lại tung một nhát chí mạng đúng lúc này.
Anh ta có thể không yêu tôi, có thể phản bội hôn nhân.
Nhưng anh ta dám hy sinh quyền lợi của con gái tôi để ưu tiên cho đứa con riêng, thì tôi tuyệt đối không thể tha thứ!
Suất học anh ta chiếm bằng cách nào, tôi sẽ bắt anh ta trả lại bằng đúng cách đó.
5
Tôi tìm đến luật sư công ty nhờ tư vấn, mặc kệ chuyện “gia đình không nên bêu xấu”, tôi kể hết từ đầu đến cuối.
“Chị định làm thế nào?” – ngay cả luật sư dày dạn kinh nghiệm cũng ngạc nhiên sau khi nghe xong.
Chuyện chiếm suất học không phải cá biệt, có thể khởi kiện và kiểm tra để xác nhận việc sử dụng sai quy định.
Nhưng phức tạp ở chỗ: Hà Tư Lạc là con ruột của Hà Vũ. Đã là con, nhập hộ khẩu theo cha là hoàn toàn hợp lý.
“Tôi sẽ kiện Hà Vũ. Bắt anh ta trả lại suất học cho con gái tôi. Và tôi sẽ kiện anh ta vì tội trọng hôn!”
“Khởi kiện và chờ phán quyết là quá trình dài. Việc cấp bách trước mắt là liên hệ trường khác cho con chị, để cháu không lỡ mất năm học.”
Trong lồng ngực tôi cuộn lên một đám lửa, nghẹn mà không thể xả.
Dĩ nhiên tôi hiểu điều đó. Ngay sau khi phát hiện, tôi đã dò hỏi hết các trường công trong khu vực, tất cả đều kín chỉ tiêu.
Nếu không lấy lại được suất học đúng hạn, con gái tôi chỉ có thể chờ thêm một năm.
Nghĩ đến con, tim tôi đau thắt. Con bé đã mong ngóng ngày nhập học, suốt ngày líu lo:
“Mẹ ơi, con sắp thành học sinh lớp Một rồi!”
Giờ đây, tôi biết phải nói sao với con?