Cái sự ích kỷ và giả tạo ấy, Cố Thừa Trạch thừa hưởng không sót chút nào.
Tôi phải thay Phương Nhiễu dạy lại anh ta một bài học ra trò.
Trước khi rời đi, tôi tung một cú “hồi mã thương”.
Rút chiếc trâm cài trên đầu, tôi rạch một đường ngay phần sau quần tây của Cố Thừa Trạch - chính xác ngay đường mông.
Anh ta hốt hoảng chạy vào nhà vệ sinh, cuống cuồng kéo quần, rồi sai Phương Nhiễu đi mua quần mới.
Bộ dạng hấp tấp vừa kéo quần vừa chạy của anh ta thật sự quá buồn cười, khiến mọi u uất trong lòng tôi phút chốc tan biến.
“Ha ha ha ha ha!”
Tôi vừa vỗ tay vừa cười, bước ra khỏi khúc cua hành lang.
Có đồng nghiệp tò mò hỏi tôi có chuyện gì.
“Không sao đâu, chỉ là vừa xem được một vở hài kịch thôi mà!”
13
Khi Cố Thừa Trạch quay lại chỗ ngồi, chúng tôi đang chơi trò “Thật lòng hay Thử thách”.
Tôi bốc trúng thẻ “Thử thách”.
Trên đó viết: "Hôn một nam giới đang có mặt tại đây."
Tiếng hò reo đầy ẩn ý vang lên xung quanh.
Cố Thừa Trạch nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt lộ rõ sự đắc ý và tự tin - đến phát ghê.
Tôi hơi ngẩng cằm, rồi nghiêng đầu nhìn cậu thực tập sinh đang cúi đầu nghịch điện thoại phía đối diện, nhẹ nhàng nói:
“Tiểu Đỗ, cho chị hôn một cái nhé?”
Câu đó vừa dứt, bầu không khí lập tức đông cứng.
Không ai dám lên tiếng nữa.
Cố Thừa Trạch trừng mắt nhìn tôi, như không tin nổi vào những gì mình vừa nghe.
Tay tôi bị anh ta nắm chặt, rồi anh ta ném mạnh một tấm thẻ xuống bàn, lôi tôi đứng dậy.
“Giám đốc Đinh vừa rồi chỉ đùa thôi mà.”
“Bọn tôi còn có việc, xin phép đi trước. Mọi người chơi vui nhé.”
Rời khỏi quán bar được một đoạn, tôi hất tay anh ta ra.
“Bỏ ra, tôi thấy bẩn.”
Cố Thừa Trạch chống tay vào hông, tức đến mức ngực phập phồng, bước qua bước lại vài vòng.
“Đinh Tuyên, mẹ kiếp em có ý gì hả?!”
Tôi bĩu môi, xoa cổ tay vừa nãy bị anh ta kéo đỏ ửng.
Chỗ đó chính là vết trầy do móng tay tôi cào vào lúc nãy, bị anh ta lôi kéo một cái, lại càng sưng lên.
“Nói đi chứ!”
Tôi lơ đãng ngoáy tai, tay thọc vào túi áo vest của anh ta, rút ra hộp thuốc lá và hộp diêm.
Châm lửa bằng diêm - đó là thói quen của anh ta.
Tôi nhẹ nhàng quẹt que diêm, lửa bùng lên, đầu điếu thuốc in rõ một vòng son môi đỏ.
Tôi phả ra một vòng khói, thổi thẳng vào mặt anh ta.
“Tôi có ý gì à?”
“Giống như việc hút thuốc vậy thôi - nam nữ bình đẳng. Anh chơi được, thì tôi cũng chơi được.”
Tôi ấn điếu thuốc còn cháy lên chiếc vest cao cấp của Cố Thừa Trạch, nghiến mạnh.
Một lỗ cháy lộ rõ trên lớp vải đắt tiền.
Cố Thừa Trạch tức đến mức xô mạnh tôi ra.
“Đồ điên!” – anh ta chửi thẳng vào mặt tôi.
Tôi cười lạnh:
“Tôi khuyên anh trong vòng một tuần, hãy mang hết số tài sản đã chuyển ra ngoài quay về.
Nếu không, tôi còn có thể điên hơn đấy.”
14
Tôi lê bước mệt mỏi trở về nhà.
Trong màn đêm yên tĩnh, tôi nghe thấy tiếng khóc khẽ vang lên, liền lập tức chạy vội lên lầu.
Gạo Gạo co rúm người trong chăn, khoé mắt còn vương nước.
Chắc con bé đã gặp ác mộng.
Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng con.
Gạo Gạo bỗng mở mắt, giọng nũng nịu gọi một tiếng:
“Mẹ ơi.”
Tôi bật đèn ngủ nhỏ lên, vậy mà Gạo Gạo lại bật khóc to hơn.
Con bé kéo tay tôi, thổi nhẹ lên vết thương trên cổ tay, vừa sụt sịt vừa hỏi:
“Mẹ ơi, mẹ có đau không?”
Tôi khẽ xoa đầu con:
“Bảo bối đừng khóc, mẹ không đau đâu.”
“Mẹ ơi, Gạo Gạo không cần ba nữa đâu.
Mẹ đừng bị thương nữa được không?”