15
Ngày hôm sau, làn sóng giải ước hợp đồng ập đến.
Phó thị rối loạn, ai nấy lo sợ.
Trong văn phòng, Viên Bối Bối mặt mày xám ngoét, gọi điện khắp nơi cầu cứu.
Cô ta không tin, không có Tô Lê thì Phó thị không thể tiếp tục vận hành.
Điện thoại gọi đến lúc hoàng hôn, cuối cùng mới có người hé lộ tin:
“Hải Thành nhà họ Triệu chịu ra tay, nhưng điều kiện rất khắc nghiệt, còn…”
“Còn gì?” – Viên Bối Bối nóng ruột, chẳng khác nào cá nằm chảo dầu.
Nếu không có hợp tác mới, Phó thị chẳng mấy chốc phá sản.
Đến khi đó, tất cả toan tính của cô ta sẽ hóa thành bọt nước.
Còn bị Tô Lê giẫm lên cười nhạo!
Không thể nào!
Người kia khó xử:
“Nhưng nhà họ Triệu… nổi tiếng háo sắc…”
Viên Bối Bối nghiến răng:
“Hẹn gặp đi!”
“Nhưng cô còn đang mang thai…”
Cô ta cụp mắt, lạnh lùng:
Cái thai đó chỉ là bịa thôi.
Có cũng được, không có cũng chẳng sao.
Qua được ải này, sớm muộn gì cũng sẽ có đứa con thật.
16
Khách sạn ở Hải Thành.
Viên Bối Bối mặc váy đen hai dây, trang điểm kỹ càng, dưới ánh đèn càng thêm mị hoặc.
Triệu Sơn Hải tay chân không an phận, đặt lên eo cô ta.
“Dâu thứ hai nhà họ Phó, cuối cùng tôi cũng chạm được rồi.”
Viên Bối Bối chẳng đổi sắc, thuận thế ngồi luôn lên đùi ông ta:
“Chỉ cần Triệu tổng giữ lời, hôm nay em chính là của anh.”
“Dễ nói, dễ nói.” Triệu Sơn Hải cười, nhưng không vội.
“Nghe bảo cô mang thai? Tôi không có sở thích chơi với phụ nữ bụng bầu.”
Viên Bối Bối bật cười:
“Lừa bọn họ thôi. Nhà ba thằng ngu kia, nói gì cũng tin.
Nếu Triệu tổng không yên tâm, em có thể kiểm tra ngay.”
Triệu Sơn Hải buông cô ta ra, vỗ tay.
Hai y tá mang hộp dụng cụ đi vào.
Viên Bối Bối sững lại.
Cô ta không ngờ lão cáo già này lại cẩn thận như vậy.
Nhưng nghĩ đến đường cùng của mình, nếu không bấu được Triệu Sơn Hải, cho dù thật sự có thai cũng vô ích.
Cô ta tuyệt đối không muốn sinh con cho một nhà đang lụn bại!
Viên Bối Bối ngoan ngoãn phối hợp lấy máu.
Không lâu sau, kết quả xét nghiệm khẩn cấp đưa đến.
Đúng như lời cô ta nói - không hề mang thai.
Triệu Sơn Hải cầm kết quả, bật cười:
“Quả nhiên, cô Viên cũng thật biết tính toán.”
Viên Bối Bối khinh thường:
“Tôi vốn tưởng nhà họ Phó coi trọng Tô Lê thật sự, xem cô ta như người kế vị.
Ai ngờ tôi chỉ cần nói dối mang thai, thì không ai coi Tô Lê ra gì nữa.
Cả cái nhà đó, ngoài cái miệng thì chẳng có bản lĩnh.
Tôi dùng chút thủ đoạn thì sao chứ?”
“Hay lắm!” – Triệu Sơn Hải vỗ tay tán thưởng.
Rồi bất ngờ… tụt ngay quần xuống.
Viên Bối Bối khẽ cau mày. Hắn ta quả thật quá thô tục.
Nhưng chỉ thoáng chốc, cô ta lại nở nụ cười quyến rũ, vòng tay ôm lấy hắn:
“Triệu tổng, gấp gáp thế làm gì?”
Triệu Sơn Hải nắm lấy tay cô ta, kéo đặt lên đùi mình.
Đập vào tay là những vết sẹo gồ ghề, lạnh toát.
Viên Bối Bối ngạc nhiên:
“Ồ, thì ra Triệu tổng cũng có một quá khứ… thú vị nhỉ.”
Triệu Sơn Hải nhếch miệng cười lạnh:
“Đúng vậy. Và những vết sẹo này… đều do chị dâu cô ban tặng.”
Nói xong, hắn đột ngột hất mạnh Viên Bối Bối ra xa, mặt lạnh như băng, mặc lại quần áo.
Viên Bối Bối sững sờ, hoàn toàn không hiểu chuyện gì.