4
Hôm đó, sau khi Hàn Giai tới, cô ấy hỏi tôi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tôi kể lại từ đầu đến cuối.
Nghe xong, Hàn Giai tức đến độ mắng suốt một tiếng đồng hồ không ngừng.
Mắng xong, cô ấy nhìn tôi với vẻ cảm thán:
“May là tớ đến kịp. Nếu không thì chắc bà ta còn mang cho cậu toàn cơm thừa canh cặn đấy.”
Ban đầu tôi chỉ cắn răng chịu đựng, một mình chống đỡ.
Nhưng khi nghe Hàn Giai mắng tới tấp, tôi cuối cùng cũng vỡ òa, nhào vào lòng cô ấy khóc nức nở.
Khóc đến cạn nước mắt, tôi bắt đầu hồi tưởng lại con người thật của Tôn Dương.
Lật lại từng chuyện cũ, tôi càng nhớ càng giận.
Tôi và nhóm bạn đại học đến nay vẫn giữ liên lạc, ai cũng là bạn thân, hay tám đủ thứ chuyện riêng tư.
Nhưng trong mắt Tôn Dương, những tư tưởng độc lập, những quyết định của tôi… đều là do nhóm bạn xúi giục.
Anh ta chưa từng một lần gặp mặt bạn tôi, nhưng lại thường xuyên khuyên tôi đừng qua lại với họ.
Giờ tôi mới biết, hóa ra anh ta chỉ muốn một người vợ ngoan ngoãn, quanh năm không bước chân ra khỏi cửa, ngày ngày đẻ con, chăm con cho anh ta.
Mắng xong, khóc xong, tôi tạm hả giận.
Nhưng chỉ hai ngày sau khi Hàn Giai rời đi, Tôn Dương – cái tên xuất quỷ nhập thần – lại lù lù xuất hiện.
Lần này đến thăm, hắn còn dẫn theo một cô gái trẻ dáng người thon thả.
Tôi nhíu mày.
Cô gái đó mặt trái xoan, tóc dài buông vai, đôi mắt ướt át, nhìn kiểu gì cũng khiến người ta thương xót.
Tôi nhìn Tôn Dương đầy nghi hoặc, tên khốn đó lại hớn hở:
“Vợ ơi, anh tới thăm em đây. Dạo này em sao rồi?”
Tôi bụng đầy cảnh giác, ngoài mặt vẫn thản nhiên:
“Cũng ổn. Phục hồi tốt.”
Tay khoanh trước ngực, chờ xem hắn muốn giở trò gì.
Quả nhiên, Tôn Dương kéo cô gái đó lên trước, giới thiệu:
“Đây là Tiền Vân Vân – trợ lý mới của anh, em khỏi phải lo anh cô đơn.”
Rồi hắn thao thao bất tuyệt:
“Cô ấy tốt nghiệp đại học danh tiếng, trẻ trung, nhiệt huyết, biết quan tâm người khác…”
Tôi để ý tay hắn còn đặt lên eo cô ta khi đẩy tới.
Tiền Vân Vân thì nhoẻn miệng cười, nụ cười đầy ẩn ý.
Nghe tiếp màn giới thiệu “hoành tráng” kia, tôi suýt phì cười.
Tốt nghiệp đại học xịn, có sức sống?
Đây là tuyển trợ lý, hay là tính tuyển “vợ hai” thế, Tôn tổng?
Tôi chẳng buồn nhìn Tiền Vân Vân, chỉ hỏi thẳng Tôn Dương:
“Ý anh là gì?”
Tôn Dương kéo cô ta lại, đến ngồi cạnh tôi, ghé tai nói nhỏ:
“Em nói đúng, mang thai hộ là phạm pháp. Anh muốn nói chuyện nghiêm túc, được không?”
Giọng thì dịu dàng, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo, chứa đầy độc địa và oán hận.
Tôi sững người, không phải vì sợ, mà vì thấy nực cười.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, tôi nghiêm túc hỏi hắn:
“Tôn Dương, em không sinh con – không sinh con trai – thì với anh quan trọng đến thế sao?”
Tôn Dương gật đầu, giọng đều đều:
“Anh phải có người thừa kế sản nghiệp.”
Sản nghiệp cái con khỉ.
Sao anh không gọi luôn là giang sơn của mình đi?
Tôi thở dài, nhìn hắn lùi về đứng cạnh Tiền Vân Vân, rồi nghe hắn nói:
“Không sao đâu Vân Vân, vợ anh bị trầm cảm sau mổ, em hiểu mà, cô ấy không rời được anh đâu. Mình bàn công việc nhé.”
Nói xong, hắn kéo cô ta ngồi xuống, bắt đầu thảo luận như thể đang trong văn phòng.
Tôi im lặng suốt nửa tiếng, chỉ ngồi nhìn hai người đó đùa cợt cười nói.
Trong đầu tôi như cuốn phim tua lại tất cả những ký ức với Tôn Dương.
Tôi từng tin Tôn Dương yêu tôi.
Từng không quên những ngày anh chăm sóc tôi từng li từng tí.
Dù có lẽ… phần nhiều là vì khi đó tôi giúp anh quá nhiều.
Tôi không than thân trách phận, cũng chẳng muốn thừa nhận mình là “vợ cũ bị ruồng bỏ”.
Tôi chỉ thấy… mình nhìn nhầm người.
Vài năm tình cảm, chỉ cần nửa tiếng, đã đủ để tôi nhìn rõ.
Và tôi đưa ra quyết định cuối cùng.
Giữa phòng bệnh, tôi ngắt lời bọn họ:
“Tôn Dương, đừng diễn nữa, vô ích thôi.”
“Ly hôn đi. Ngay bây giờ.”
5
Trong phòng lập tức rơi vào một khoảng im lặng ngắn ngủi.
Tôn Dương nhìn tôi thật sâu, nói:
“Em thật sự phải làm đến mức này sao?”
Tôi đáp:
“Ít nhất anh hiểu con người em.”
Ánh mắt Tôn Dương lập tức trở nên sắc lạnh, như thể cơn giận bị đè nén đã bùng phát.
Anh ta nghiến giọng nói:
“Đúng! Anh hiểu em. Em lúc nào chẳng có chính kiến của mình? Em thấy có anh hay không cũng chẳng khác gì nhau đúng không?”
Nói xong, ánh mắt Tôn Dương lại nhuốm chút bi thương, quay sang Tiền Vân Vân:
“Em thấy rồi đấy, đúng như anh nói mà.”
“Giữa bọn anh đã chẳng còn tình cảm gì nữa, chỉ vì lo cho sức khỏe cô ấy nên anh mới còn chăm sóc đến giờ.”
Tiền Vân Vân không biết bị Tôn Dương rót vào tai thứ thuốc mê gì, chỉ gật đầu liên tục.
Đúng là “thỏ chết thì chó bị nấu, chim hết thì cung bị cất”.
Chỉ vài tháng trước, Tôn Dương còn ân cần săn sóc tôi.
Vậy mà giờ đây, anh ta biến tôi thành công cụ để lấy lòng người đàn bà khác.
Trước mặt tôi, qua miệng anh ta, tôi chẳng còn chút giá trị nào.
Tiền Vân Vân này rốt cuộc có gì ghê gớm, mà khiến Tôn Dương phải tốn công giữ cho bằng được vỏ bọc “người đàn ông tử tế”?
Tôi nhìn màn diễn của Tôn Dương, bỗng thấy có chút thương hại cho anh ta.
Người ta nói, “ơn một đấu, oán một thăng”.
Dù chúng tôi đã là vợ chồng, nhưng sự nhạy cảm và tự ti của Tôn Dương luôn khiến anh ta nhìn tôi như kẻ thù.
Sự giúp đỡ của tôi, anh ta lại xem là sự ban ơn bố thí.
Lời an ủi của tôi, với anh ta chỉ là thương hại.
Anh từng dành cho tôi tất cả dịu dàng.
Vậy mà giờ đây, đến chút tình cảm tôi dành cho, anh ta cũng chẳng buồn nhận lấy.