1
Lúc Triệu Hàn Châu và đám bạn cười cợt sau lưng tôi, tôi đang ngồi dùng bữa ở gian bên cạnh.
Hôm đó là dịp lễ, nhà hàng rất đông khách. Phòng lớn bị chia đôi bằng một tấm bình phong, đủ để tôi nghe rõ mồn một từng câu họ nói.
“Cũng tội cho Hàn Châu ca, tuổi xuân phơi phới lại phải phục vụ một bà già, đáng ra phải đòi phí tổn thương tinh thần ấy chứ.”
Một giọng nói nũng nịu vang lên, tôi lập tức nhận ra là của cô thực tập sinh mới – Lâm Thiến Thiến.
Rồi lại có kẻ hùa theo:
“Nhưng mà tôi chưa từng ngủ với kiểu nữ cường chốn công sở như thế, Triệu tổng kể đi, trên giường có phải cuồng nhiệt lắm không?”
Tiếp theo là tiếng bàn ghế xê dịch, rõ ràng đám người kia đang đợi Hàn Châu chia sẻ chi tiết.
Đúng lúc đó, tôi kéo màn ra giữa ánh mắt khó xử của nhân viên phục vụ.
“Đang nói hay vậy, kể cho tôi nghe với, xem Triệu tổng có phục vụ tôi đủ hài lòng không?”
Không khí đang ồn ào bỗng im bặt.
Mặt mũi mấy người đó đỏ rực, chẳng ai còn giữ được vẻ ngông nghênh ban nãy.
Tôi bình thản bước tới, ngồi xuống cạnh Hàn Châu.
“Triệu tổng, anh nói xem?”
Hàn Châu sượng mặt, cả người như con tôm bị rút mất gân sống, lưng gập xuống.
Anh ta là con riêng của chủ tịch Triệu.
Năm xưa, khi ông Triệu dẫn anh ta tới gặp tôi, gã trai ấy còn rụt rè xoắn tay áo, mặt mũi bối rối ngẩng lên nhìn tôi.
Từ đó, tôi dạy anh ta từng bước, giúp anh thoát khỏi sự hã/m hạ/i của đám con riêng khác, cho đến khi leo lên được vị trí cao nhất – trở thành người cầm lái của tập đoàn nhà họ Triệu.
Vì vậy, trước mặt tôi, anh ta mãi mãi thấp hơn một bậc – không chỉ vì chức vụ.
Mà còn vì tất cả những gì anh ta có ngày hôm nay đều là tôi dạy từng chút một.
Tôi quét mắt nhìn đám người trước mặt – những kẻ vừa nãy còn mạnh miệng – giờ như lũ chim cút.
Tôi mỉm cười:
“Vừa nãy tôi nghe mấy người bàn tán hăng say chuyện giường chiếu giữa tôi với Triệu Hàn Châu lắm mà? Sao giờ tôi có mặt đây rồi lại câm như hến vậy?”
Rồi tôi quay sang tên mở miệng đầu tiên:
“Công tử Chu nhỉ? Anh nói tiếp đi?”
Chu Dực vội vàng nịnh nọt:
“Tổng giám đốc Ôn, xin lỗi cô. Tôi uống hơi nhiều nên buột miệng thôi, cô đừng chấp kẻ vô dụng như tôi.”
Nói xong còn tự tát mình một cái:
“Cô đừng giận nữa.”
Những người khác cũng vội vàng tát mình, chỉ sợ tôi nổi giận.
Dù gì tôi cũng có thực lực, nếu không chủ tịch Triệu đã chẳng yên tâm giao con trai mình cho tôi dạy dỗ.
2
Tiếng bạt tai vang lên trong căn phòng không lớn cũng chẳng nhỏ khiến tôi thấy… thật vô vị.
Tôi móc bao thu/ố//c từ túi ra, châm một điếu, rít mạnh, bắt đầu suy nghĩ.
Người có mắt sẽ hiểu lúc này không nên làm phiền tôi, nhưng Lâm Thiến Thiến thì không có mắt.
Cô ta giật điếu thu/ố//c trong tay tôi, ném xuống đất rồi lấy chân dẫm nát.
Sau đó trưng ra bộ mặt ghê tởm:
“Già như bà còn hút thu/ố//c? Không biết hút thu/ố//c có hại sức khỏe à? Từng tuổi này rồi còn không biết giữ mình, đúng là chẳng biết xấu hổ…”
Tôi nhìn cô ta với ánh mắt đầy hứng thú:
“Cô sốt ruột thế, sợ mình không sống được tới ba mươi hai tuổi à?”
“Cái gì?” – Lâm Thiến Thiến trừng mắt ngạc nhiên, rồi gào lên:
“Con mụ già như bà mà dám nói kiểu đó với tôi à? Tôi đán//h chế//t bà!”