Bữa tiệc đi được một nửa, rượu vào lời ra, không ít tiểu thư đều lần lượt đứng lên bày tỏ lời chúc mừng.
Chuyện này vốn chẳng có gì, triều đại này vốn không câu nệ tiểu tiết, đặc biệt trong những dịp vui vẻ thế này, nam nữ có ý muốn thể hiện bản thân cũng không phải chuyện lạ. Nếu như ai đó vừa mắt với công tử hay tiểu thư nào, thậm chí còn có thể định thân ngay tại chỗ.
Khi ta đang mải nhìn tiểu thư phủ Hầu, Bạch Phi Phi, say mê ngắm nàng múa điệu uyển chuyển, thì lại nghe Tiểu Nguyệt trong lòng liên tục than thở:
[Đến rồi, đến rồi, Bạch Phi Phi, ôi một mỹ nhân nhưng lại là độc phụ đấy!]
[Ngươi là đứa tướng mạo yêu kiều, việc gì không làm, lại đi chen chân phá hoại hạnh phúc người khác!]
[Ôi con ngỗng nhỏ đáng thương của ta, sắp bị lạnh nhạt, bị hạ độc, mở đầu cho đoạn tình bi thảm rồi, tội nghiệp quá, hu hu.]
...Ta làm sao?
Được rồi, được rồi, bây giờ đến cả ngươi cũng học cách nguyền rủa ta rồi sao?
Ta lườm Tiểu Nguyệt một cái, nàng đáp lại bằng nụ cười ngờ nghệch.
Ta bất lực quay đầu đi.
[Haiz... bảo sao có câu "chết dưới hoa mẫu đơn cũng phong lưu mà," con ngỗng nhỏ của ta trừng ta cũng dễ thương nữa, nếu ta là nam nhân đã theo đuổi nàng rồi, cần gì đến lượt Ngụy Diễn chứ?]
Không biết có phải ta nhìn nhầm không, nhưng hình như Ngụy Diễn cũng liếc nhìn Tiểu Nguyệt một cái.
Tiểu Nguyệt hoàn toàn không nhận ra, còn đang tiếp tục lải nhải trong lòng:
[Tác giả chết tiệt, cốt truyện mà ngược tâm thế này, ta biết sống sao? Ta chỉ là một nữ tỳ thuần khiết mà thôi!]
[À đúng rồi, hình như... Bạch Phi Phi có sắp xếp người đưa một chén trà có pha thuốc cho Ngụy Diễn, không biết hắn đã uống chưa.]
Pha thuốc vào trà?
Ta kinh hãi.
Chuyện quan trọng như vậy, đến giờ ngươi mới nhớ ra sao?
Ta run rẩy nhìn chén trà trước mặt Ngụy Diễn.
Tốt lắm, ta đã uống cạn rồi.
Ta thề, dù có thành ma, ta cũng sẽ không tha cho Tiểu Nguyệt!!!