1.
Tám giờ tối, tôi tan làm về đến nhà.Con trai vẫn đang chơi game cùng bố.
Tôi cứ tưởng bài tập hôm nay nó đã làm xong rồi, vì chồng tôi đã hứa sẽ kèm con học.Tôi thuận miệng hỏi:“Làm bài nhanh vậy à?”
Thằng bé không buồn ngẩng đầu lên, đáp gọn lỏn:“Chưa làm.”
Cơn giận trong tôi bốc lên tức thì.Tôi quay sang hỏi chồng – Chu Vân Phong – tại sao muộn thế này mà vẫn chưa bảo con ngồi vào bàn học.
Anh ta thờ ơ đáp:“Chỉ là mấy bài tập vớ vẩn thôi, muộn một chút có sao đâu.”
Lời vừa dứt, tôi gần như nghẹn lại vì tức.Từ khi con vào lớp Một, tôi luôn là người kèm bài mỗi tối.Chỉ những hôm tôi tăng ca mới nhờ anh trông giúp.
Thế mà lần nào cũng vậy – hoặc là anh qua loa, chẳng buồn kiểm tra, con làm sai cũng mặc kệ;hoặc là để mặc con chơi, đến giờ mới cuống lên.
Nếu tôi hỏi tội, anh liền bĩu môi:“Thằng nhỏ nó chẳng chịu nghe lời, tôi có cách gì? Cô giỏi thì cô dạy đi.”
Đỉnh điểm là hôm nay, anh còn buông xuôi, làm như mọi chuyện chẳng liên quan đến mình.
Ngày trước, có lẽ tôi sẽ cãi cho ra ngô ra khoai.Nhưng giờ tôi mệt mỏi rồi.Chẳng còn sức mà đôi co, cũng chẳng muốn phí thời gian cho những cuộc cãi vã vô nghĩa.
Giờ đã hơn tám giờ, bài vẫn chưa đụng tới.Với cái tính lề mề của con, ít nhất cũng phải đến chín rưỡi mới xong.Tắm rửa xong, lên giường là mười giờ.Mà mai lại phải dậy sớm đi học…
Tôi cố gắng kìm cơn giận, tịch thu máy chơi game của con rồi bắt nó ngồi vào bàn làm bài tập.Thằng bé xụ mặt, lẩm bẩm:“Mẹ đúng là phá hứng.”
Chu Vân Phong khẽ vỗ vai con, hai cha con liếc nhau, ánh mắt hiểu ngầm.Giây phút ấy, tôi chợt nhận ra — trong thế giới của họ, tôi mới là kẻ “đáng ghét” nhất nhà.
Tôi vừa tự nhủ phải bình tĩnh, vừa ngồi xuống cạnh con.Thế nhưng nó chẳng buồn đọc đề, cầm bút viết loạn xạ.
Tôi gõ nhẹ lên tờ giấy, ra hiệu đọc lại cho kỹ.Nó ngậm bút, nhìn chằm chằm vào đề bài, nhưng chỉ được hai phút là bắt đầu mơ màng.
Không thể thế này mãi, tôi đành đọc đề cho con nghe, giảng lại những phần trọng tâm.Nhưng nó chẳng để tâm.Ngay lúc tôi đang cố giảng, nó bất ngờ chui xuống gầm bàn, lôi ra một chiếc xe đồ chơi.Rõ ràng, từ nãy đến giờ tâm trí nó chẳng hề ở đây.
Tôi đã tăng ca đến tám giờ tối, mệt rã rời.Một lát nữa khi con ngủ, tôi còn phải viết xong bản thảo quảng cáo cho công việc phụ.Thời gian nó lãng phí bây giờ chính là thời gian ngủ nghỉ mà tôi phải đánh đổi.
Cơn mệt mỏi tràn tới như sóng, tôi chẳng thể nhịn được nữa, giọng bỗng cao lên:“Con có biết bây giờ mấy giờ rồi không? Con có thể nghiêm túc một chút được không?”“Bao nhiêu lần mẹ nói rồi! Mẹ cũng mệt lắm, con có thể tôn trọng công sức của mẹ một chút không?”
Thằng bé cúi đầu, im lặng.Nhưng ngay sau đó, Chu Vân Phong lại xông vào, chỉ tay thẳng vào mặt tôi, hét lên:“Cô bị điên à?”
“Vừa bước chân vào nhà đã trưng cái bản mặt đó ra cho ai xem hả?”“Ngày nào chẳng nghe cô than mệt. Ở nhà trông con thì kêu mệt, ra ngoài đi làm cũng mệt.”“Cái công việc vớ vẩn đó có gì mà khổ? Ngồi mát ăn bát vàng, đừng có mà làm quá lên.”“Nhìn khắp thiên hạ xem, có bà mẹ nào như cô không? Ra ngoài là để trốn việc, về nhà kèm con cũng không kiên nhẫn nổi. Cô xứng đáng làm mẹ chắc?”
Tôi tức đến run người.Từ lúc sinh con, mọi việc đều do tôi lo.Anh ta — người tự xưng là “chồng” — ngoài việc thỉnh thoảng chơi game cùng con, chưa từng một lần trông con trọn vẹn cả ngày.Thế mà giờ lại dám chỉ tay vào mặt tôi, nói tôi không xứng làm mẹ?
Tôi cắn răng phản kích:“Tôi không xứng làm mẹ, còn anh xứng làm cha chắc?Từ lúc con sinh ra đến giờ, anh có chăm nó được một ngày trọn vẹn chưa?Anh lấy tư cách gì để dạy đời tôi?”