5
Khi tôi khoác tay Chu Tuấn Hy xuất hiện, ánh mắt của toàn bộ hội trường đều đổ dồn về phía chúng tôi.
Những người bạn thường hay chơi cùng tôi mỉm cười chào hỏi.
Tôi nhẹ nhàng buông tay Chu Tuấn Hy, ghé sát tai anh ta thì thầm:
“Em qua nói chuyện với họ một chút.”
Anh ta hơi cúi đầu, cuối câu còn mang theo ý cười:
“Được, lát nữa anh qua tìm em.”
“Liễu Liễu, hôm nay cậu đẹp quá!”
Người lên tiếng là đại tiểu thư nhà họ Ôn của Tập đoàn Ôn thị, Ôn Nhược Vân.
Cô ấy cười lên, khóe miệng lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ.
Cô ấy cười gian:
“Cậu và Chu Tuấn Hy thành một đôi rồi à?”
Tôi khẽ lắc đầu, trên mặt vẫn treo nụ cười:
“Chưa đâu.”
Mấy người khác đều bật cười.
Địch Tuyết tiện tay đưa cho tôi một ly rượu:
“Vậy chờ tin tốt của cậu nhé.”
Địch Tuyết từng là bạn học cấp ba của tôi, quan hệ thân thiết hơn một chút.
Cô ấy ghé sát lại, khẽ chạm vào cánh tay tôi, nhỏ giọng hỏi:
“Hôm nay anh cậu có đến không?”
Trước khi ra ngoài tôi đã đặc biệt liếc qua gara.
Xe vẫn còn nguyên, có lẽ hôm nay anh ta không định đến.
“Chắc là không đến.”
Tôi hỏi ngược lại.
“Cậu tìm anh ta làm gì?”
Hôm nay Địch Tuyết mặc một bộ đồ đen từ đầu đến chân.
Không biết còn tưởng cô ấy đang để tang.
Tôi liếc nhìn chiếc khuyên tai đen trên tai cô ấy, nhướng mày:
“Dạo này cậu theo phong cách gothic à?”
Địch Tuyết đáp:
“Đừng có cà khịa, tớ chỉ muốn đổi phong cách thôi.”
Cô ấy ngập ngừng một chút, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Anh trai cậu… có bạn gái chưa?”
Tôi đang nhấp từng ngụm rượu nhỏ, nghe vậy suýt thì sặc:
“Cậu để ý Thương Hoàn á??”
Giọng tôi hơi lớn.
Ôn Nhược Vân lập tức ghé lại, một tay ôm chầm lấy Địch Tuyết, thân mật cọ cọ vào má mộc của cô ấy:
“Tin gì đấy? Để tớ nghe với!”
Địch Tuyết lập tức trừng mắt với tôi, lại nhẹ nhàng đẩy Ôn Nhược Vân ra, người xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn:
“Bao nhiêu năm rồi vẫn thế. Cậu sắp lấy chồng đến nơi rồi đấy, biết chưa?”
Hai người họ lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Ôn Nhược Vân nhỏ hơn chúng tôi hai tuổi, là một đứa em cuồng chị đúng nghĩa.
Năm đó Địch Tuyết đi du học cấp ba, Ôn Nhược Vân khóc thảm thiết.
Cô ấy làm ầm ĩ đòi đi theo, nhưng khẩu ngữ kém, từ nhỏ được nuông chiều, trong nhà xem như bảo bối trong lòng bàn tay, sống chết không cho ra nước ngoài chịu khổ.
Cô ấy tức đến mức bỏ nhà đi, cuối cùng vẫn là tôi liên lạc với Địch Tuyết mới tìm được người về.
Ôn Nhược Vân không để tâm, thuận tay khoác lấy cánh tay Địch Tuyết:
“Có sao đâu, cậu mà đẩy tớ nữa là tớ giận thật đấy.”
Nói là nói vậy, nhưng Địch Tuyết cũng để mặc cô ấy khoác tay.
Cô ấy quay sang nhìn tôi:
“Cậu có thể gửi WeChat của anh trai cậu cho tớ không?”
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, Ôn Nhược Vân đã cau mày:
“Không được!”
Tôi cũng có chút do dự.
Hành vi mấy ngày gần đây của Thương Hoàn rất kỳ quái.
Tôi sợ Địch Tuyết tự chui đầu vào miệng cọp.
Nhưng không giúp chuyện nhỏ thế này lại có vẻ tôi không đủ nghĩa khí.
Đành đánh trống lảng:
“Để về rồi nói sau.”
“Chi Liễu.”
Có người gọi tôi từ phía sau.
Không cần nghĩ cũng biết là Chu Tuấn Hy.
Chu Tuấn Hy chào Ôn Nhược Vân và Địch Tuyết.
Hôm nay anh ta mặc bộ vest xám, càng tôn lên vẻ ôn hòa nhã nhặn.
Chỉ liếc mắt một cái đã biết là người rất dễ gần, tính tình hiền lành.
Ôn Nhược Vân và Địch Tuyết rất biết điều, khoác tay nhau đi tìm người khác hàn huyên.
Sau khi họ rời đi, anh ta cười hỏi:
“Vừa rồi mọi người nói chuyện gì thế?”
“Không có gì, Địch Tuyết xin WeChat của anh tôi.”
Nhắc đến Thương Hoàn, Chu Tuấn Hy bỗng nhiều chuyện hẳn lên:
“Không biết anh em nghĩ gì nữa.
Mấy năm nay người theo đuổi anh ấy không ít, vậy mà một người anh ấy cũng không hứng thú.
Đến giờ chắc vẫn chưa có bạn gái nhỉ?”
Tôi xưa nay không mấy quan tâm chuyện của Thương Hoàn, cũng chẳng để ý anh ta đã quen bao nhiêu bạn gái: