05.Mẫu thân đến viện của ta, chuyện này ta đã liệu trước.
“An Nhi, đêm tân hôn của hai con thế nào rồi? Ta nghe nha hoàn nói con còn chẳng vén khăn cho tân nương, có đúng không?”
Nghĩ lại, ta thấy không nên kể cặn kẽ cho mẫu thân. Dẫu sao, vì câu nói đó của nàng, ta mới cố tình tỏ ra không ưa Dung Kỳ.
“Dung Kỳ là một cô nương tốt, con nên biết trân trọng.”
Đương nhiên, ta cũng hiểu nàng tốt thế nào. Ngày thứ hai sau hôn lễ, lúc nàng đến thỉnh an, nàng phát hiện cổ mẫu thân có bệnh cũ, liền kiên nhẫn xoa bóp cho người mỗi tối. Với phụ thân, nàng tặng một chậu hoa nói rằng sẽ giúp ông ngon giấc. Đại tẩu có vấn đề về xương cốt, nàng tự tay viết phương thuốc điều dưỡng.
Một nữ tử thường làm những việc thiện như vậy, sao lại không phải người tốt?
Thế nhưng, nàng không thích ta. Trong lòng nàng đã có một công tử khác.
Ta chợt cảm thấy ghen tị với kẻ kia, mặc dù chưa lần nào gặp mặt hắn.
06.Cứ thế, ta và Dung Kỳ cùng trải qua mùa hạ rồi chào đón mùa thu.
Nàng thích đọc sách, thích trồng hoa, lúc rảnh rỗi thì ngẩn ngơ bên bàn hoặc khi không có ai, lại nằm dài trên bãi cỏ lặng lẽ ngắm trời.
“Công tử, ngài đang nghĩ gì vậy?”
Khi ấy, ta và nàng cùng nằm trên một khoảnh đất trống giữa vườn, thỉnh thoảng nha hoàn đi ngang, nhưng dường như ta không nghe thấy gì khác ngoài nhịp thở êm ả của nàng và tiếng gió lướt qua.
“Ta nghĩ những đám mây trên trời thật đẹp.”
“Chúng giống như những chú thỏ nhỏ.”
“Cũng tựa mấy chú mèo con.”
Ta và nàng cùng ngắm mây rồi phá lên cười vui vẻ. Bỗng nhiên, nàng ngồi dậy, khẽ hỏi: “Công tử, ngài đã có người trong lòng chưa?”
Ta nhìn vào đôi mày cong cong của nàng, trái tim không khỏi gợn lên một chút rung động.
Ta nói, “Ta có.”
Trăng trong nước vẫn là trăng trên trời, người trước mắt chính là người ở trong tim.
Ngoài phụ mẫu cùng huynh trưởng, chỉ nàng mới cười với ta, kiên nhẫn với ta, chẳng hề coi thường thể trạng ốm yếu của ta.
Ta nhớ hôm ấy, gió thổi nhè nhẹ, mây trên cao thật đẹp. Dung Kỳ đứng trong nắng, mỉm cười đáp: “Ta cũng có.”
Dĩ nhiên, ta biết nàng có người để thương. Ta trước giờ vẫn luôn hiểu điều đó.
07.Sau ngày hôm đó, ta đổ bệnh.
Gió thu vốn đã se lạnh, vậy mà ta còn vô tư nằm trên bãi cỏ suốt buổi chiều. Từ ấy, phủ Tướng quân luôn phảng phất mùi thuốc Bắc đắng nhẹ.
Mẫu thân biết ta bị bệnh do cùng nàng nằm ngoài bãi cỏ, lòng vừa xót xa lại xen cả tức giận. Ta nhanh chóng khuyên người nguôi ngoai.
Ta thưa với người rằng, khoảng thời gian ở bên nàng ta rất vui, chẳng thể trách nàng được. Hôm ấy, nàng đã liên tục nhắc ta chú ý sức khỏe, nhưng vì ta quá mải mê với niềm vui hiếm hoi, nên mới bỏ ngoài tai lời khuyên của nàng.
Ta không nói dối; ta thực sự rất vui, một niềm vui mà trước nay ta chưa từng cảm nhận.
Đúng lúc ta đang ngẩn người nhìn tấm màn, Dung Kỳ bước vào, trên tay cầm một cuốn sổ.
“Công tử, tới giờ kể chuyện rồi.”
“Được.”