1.
Tối hôm đó, tôi và chồng – Lục Chiêu – nằm trên giường, cùng nhau bàn chuyện đi du lịch. Khi đang dựa đầu vào vai anh, điện thoại anh bỗng đổ chuông.
Anh liếc nhìn màn hình, rồi nhẹ nhàng đẩy đầu tôi ra khỏi vai, như thể rất tự nhiên, đứng dậy ra ngoài nghe máy.
Tôi không mấy để tâm, tiếp tục lướt điện thoại, tìm địa điểm phù hợp cho kỳ nghỉ của hai vợ chồng.
Mãi đến khi tôi buồn ngủ díp cả mắt, anh mới quay về phòng. Tôi mơ màng hỏi một câu:“Sao anh nghe lâu vậy?”
Anh trả lời qua loa:“Khách hàng lớn, phiền phức thật.”
Tôi vòng tay qua cổ anh, rúc vào hõm vai quen thuộc, an tâm chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, anh đã đi làm. Trước đó, anh nói sẽ xử lý xong mọi việc trong vòng hai ngày, rồi cùng tôi đi du lịch.
Tôi chẳng có việc gì làm, lại rảnh rỗi lướt vài món đồ online, rồi nhận hai cuộc gọi từ trợ lý, dặn dò nốt chuyện công ty. Đang định nghỉ ngơi một lát thì điện thoại tôi đổ chuông – là anh gọi đến.
“Chồng yêu, mấy giờ tan làm để em qua đón?” – Tôi hỏi với tâm trạng háo hức.
Giọng anh thoáng áy náy:“Tiểu Nhất, xin lỗi em. Bên anh vừa nhận một dự án rất quan trọng, khách hàng yêu cầu anh phải trực tiếp theo sát toàn bộ quá trình. Anh thật sự không thể thoái thác được. Chắc phải hoãn chuyến đi rồi.”
Tôi thoáng hụt hẫng. Mấy năm nay, đây là kỳ nghỉ đầu tiên tôi cố tình sắp xếp. Trong khi công việc của tôi bận rộn gấp mấy lần anh.
Dù vậy, tôi vẫn cố níu chút hy vọng:“Quan trọng đến thế sao? Là dự án gì vậy? Hay để em cử người qua hỗ trợ anh nhé?”
Giọng anh lập tức nghiêm lại:“Tiểu Nhất, mình đã nói rồi mà. Tuyệt đối không can thiệp hay dò hỏi chuyện công việc của nhau.”
Tôi im lặng.
Từ khi yêu nhau đến lúc kết hôn đã năm năm, cả hai chưa từng tham gia bất kỳ buổi tiệc công ty nào của người kia – là quy tắc do anh đưa ra, và tôi đã đồng ý.
“Vậy thôi, anh cứ lo công việc đi. Giải quyết xong nhớ về sớm với em là được.”
“Ừ. Hôm nay anh phải làm thêm, chắc về muộn.”
Cúp máy rồi, cảm giác hụt hẫng và tủi thân cứ thế dâng lên trong lòng.
Nhưng nghĩ lại... thôi vậy. Cả hai đều là kiểu người nghiện việc, trách ai bây giờ?
Thật ra tôi ở nhà cũng chẳng rảnh rang gì cho cam.
Lục Chiêu dạo này càng lúc càng bận, ngày nào cũng về muộn. Mỗi lần về đến nhà là người mệt rã rời, đôi mắt đỏ quạch vì thiếu ngủ.
Tôi không muốn quay lại công ty nên quyết định làm việc từ xa – mở mấy cuộc họp xuyên quốc gia, trực tiếp sắp xếp một loạt kế hoạch quan trọng.
Kết quả là khiến cả nhân viên ở trụ sở chính cũng hoang mang như ngồi trên đống lửa.
2.
Kỷ niệm ngày cưới năm nay, tôi định dành cho Lục Chiêu một bất ngờ — không ngờ anh cũng có "một bất ngờ" dành cho tôi.
Hôm đó, sau khi anh lại say khướt trở về, tôi vô tình thấy một chiếc hộp quà trong cặp tài liệu của anh.
Bên trong là một sợi dây chuyền đính kim cương hồng, còn có cả hóa đơn mua hàng — bảy trăm nghìn tệ.
Không phải con số quá xa xỉ, nhưng cũng đủ khiến tôi bất ngờ. Đây là lần đầu tiên Lục Chiêu tặng tôi món quà đắt giá đến vậy.
Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng cất lại mọi thứ vào chỗ cũ, hồi hộp chờ đến ngày hôm sau — ngày kỷ niệm năm năm kết hôn của chúng tôi.
Tôi mời đầu bếp riêng đến nấu, bày một bàn tiệc kiểu Âu sang trọng. Lại bảo trợ lý mang từ hầm rượu công ty về một chai vang đỏ tiền triệu, rồi an tâm ngồi chờ chồng tan làm.
Tới gần mười giờ đêm, Lục Chiêu mới về đến nhà.
Anh đứng sững lại trước bàn ăn thắp nến, những món ăn được bày trí tỉ mỉ và lọ hoa hồng đỏ rực. Đối diện là tôi, trong chiếc váy lụa màu rượu chát, ngồi chờ anh trở về.
Anh sững sờ mất mấy giây, rồi đột nhiên đập nhẹ vào trán, bật cười xấu hổ:“Ôi chết rồi Tiểu Nhất, anh quên hôm nay là ngày kỷ niệm cưới của tụi mình…”
Nụ cười trên môi tôi thoáng chững lại.
Chỉ vì muốn tạo bất ngờ, cả ngày tôi không gọi cho anh. Mà anh cũng không hề gọi cho tôi.
Tôi cứ nghĩ anh sẽ không quên. Dù gì hôm qua tôi cũng đã thấy quà rồi cơ mà.
Lục Chiêu thay đồ, kéo tôi ngồi vào bàn ăn, gương mặt đầy áy náy.
Tôi cố giữ nụ cười ngọt ngào,“Không sao đâu. Em biết dạo này anh bận mà. Mau ăn đi kẻo nguội.”
Tôi nhẹ nhàng đẩy ly rượu đỏ sang phía anh,“Nếm thử xem. Em chuẩn bị riêng cho anh đấy.”
Lục Chiêu nhìn tôi, ánh mắt bỗng mềm đi, như bị mê hoặc bởi điều gì đó. Anh cười, nheo mắt nhìn tôi.