Tên đại ca nhếch mép cười khẩy, không đáp.Hắn bước đến sau bàn lễ, cắm chiếc USB vào màn hình chiếu đang phát di ảnh trắng đen của Trương Mặc.
Màn hình đột ngột chuyển sang hình ảnh màu sắc rực rỡ, ngay lập tức theo sau là tiếng nhạc DJ đinh tai nhức óc vang lên.
Trong video — mẹ chồng tôi tô son đỏ chót, mặc bộ đồ ngủ ngoại cỡ, lắc lư uốn éo đầy “quyến rũ” trước một gã đàn ông mặt mày vô cùng bối rối.
“Cưng ơi~”“Chị đây nhảy đẹp không?”“Cưng có thích kiểu ‘chị đại’ thế này không hả?”
Khách mời dự lễ tang đồng loạt hít khí lạnh.
【Không ngờ mẹ của Trương Mặc lại... “thoáng” dữ vậy?】【Tội nghiệp Lâm Mạn, làm dâu một nhà thế này thì chịu gì nổi!】【Bà mẹ này đúng là cao thủ!】【Cỡ này mà còn nuốt nổi "trai trẻ", tinh thần thép thật sự!】
【Có nghị lực như vậy, làm gì chẳng thành công!】
Mẹ chồng tôi điên cuồng lao về phía màn hình lớn.Bà ta dùng hai tay cố che chắn màn hình, nhưng những hình ảnh kinh hoàng vẫn không ngừng hiện ra từ các góc khác.
“Đừng xem nữa!”“Tất cả cút hết đi! Mẹ kiếp đừng nhìn nữa!”
Tôi lau khô nước mắt, bàn tay run rẩy chỉ thẳng vào bà ta:
“Nói vậy... lúc Trương Mặc gặp nạn, bà đang bận ‘hưởng thụ cuộc sống’ bên ngoài à?”“Còn ‘hưởng thụ’ đến mức này?”“Bà đối mặt với Trương Mặc… không thấy hổ thẹn sao?”
Tên đại ca giang hồ lúc này cười hề hề, liếc tôi đầy đắc ý:
“Chị gái ơi, hai triệu đó tính ra rẻ chán.”“Tụi em còn ‘bao’ cả khoản tổn thất tinh thần cho anh chàng trong clip nữa đấy.”
“Anh ta là nhân viên sales giỏi nhất bên em, thật sự đã ‘phục vụ’ bà cụ tận tình suốt một tuần liền!”
“Giờ thì ảnh bị trầm cảm nặng rồi, đến cả mối khác cũng không nhận nổi.”“Hai triệu là tụi em nể mặt lắm rồi đó!”
Tôi im lặng vài giây, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định như thép:“Tôi không có tiền. Nếu mạng tôi có giá hai triệu, vậy các người cứ lấy đi.”
“Lâm Mạn! Con không thể thấy chết mà không cứu!”“Tao là mẹ ruột của Trương Mặc, mày không thể đối xử với tao như vậy!”
Tôi gằn từng chữ:“Bà là mẹ anh ấy thì sao?”“Khi Trương Mặc nằm viện thoi thóp, bà đang ăn chơi nhảy múa!”“Lúc đó sao bà không nhớ mình là mẹ nữa?”
“Anh ấy trước khi chết... vẫn còn gọi ‘mẹ’ từng tiếng một đấy bà biết không?”
Tên đại ca chậm rãi bước tới, khẽ cúi người, nói nhỏ nhưng đầy ám ảnh:
“Vậy là cô chắc chắn không trả?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, lạnh lùng:
“Không trả. Một xu cũng không.”
“Được thôi.”Hắn rút điện thoại ra, bấm số.“Bắt đầu thu nợ.”
“Giờ thì chẳng còn ai cứu nổi bà nữa đâu.”
Tên đầu gấu to con bước tới, túm lấy mẹ chồng như nhấc một con gà con, lôi bà ta lê lết trên sàn nhà tang lễ.
“Không có ai trả nợ thay thì… bán bà ra nước ngoài vậy!”“Kiếm được đồng nào hay đồng nấy, thịt ruồi cũng là thịt mà!”
Mẹ chồng tôi điên cuồng gào rú, vùng vẫy thoát ra khỏi tay hắn — một mảng tóc lớn bị giật trụi khỏi da đầu, máu lấm tấm rịn ra.
“Chúng mày không cho tao sống, thì đừng mong sống yên!”Bà ta cúi người, nhặt lấy đế chân hương đang cháy dở dưới đất rồi lao về phía tôi, mắt đỏ rực, như muốn liều mạng.
Tôi nhanh chóng né người, ẩn vào vùng tối trong góc phòng.
RẦM!Bà ta không hãm lại kịp, ống chân đập thẳng vào quan tài của Trương Mặc, vang lên một tiếng nặng nề như sấm động.
Ngay sau đó —Thi thể Trương Mặc co giật một cách kỳ dị, những phần thân thể quấn đầy băng gạc rùng mình chuyển động trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Toàn bộ khách viếng tang hoảng sợ thét lên, người thì ngã nhào ra sau, người thì ôm đầu trốn vào góc.Cả nhóm giang hồ cũng lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu.
Mẹ chồng cũng sững người, hét toáng lên rồi loạng choạng ngã ngồi xuống đất.
Tôi từ từ bước ra khỏi bóng tối, chỉ tay về phía chiếc quan tài, nhếch môi cười lạnh:
“Mẹ, mẹ nhìn đi…”“Mẹ làm loạn đến mức này, chẳng trách được vì sao Trương Mặc… chết cũng không nhắm nổi mắt.”
7.
Màn kịch lố lăng cuối cùng cũng kết thúc bằng… một cú gọi cảnh sát.
Ánh đèn đỏ xanh chớp nháy của xe tuần tra phản chiếu từng vệt sắc lạnh lên gương mặt đầy nếp nhăn và tuyệt vọng của mẹ chồng tôi.
Tiếng kim loại va chạm vang lên lanh lảnh khi hai cảnh sát đeo còng tay cho tên đầu gấu và đồng bọn, làm cú đêm đậu trên cây hoè phía sau giật mình bay vút lên không trung.
Bạn đã từng thấy nhà tang lễ vào lúc 3 giờ sáng chưa?
Bức tường gạch xám xịt phủ đầy rêu, lặng lẽ rịn ẩm dưới ánh trăng,ống khói phía xa trông chẳng khác gì một bia mộ dựng đứng.
Sương trắng là đà trộn lẫn mùi cháy khét, quyện trong không khí lạnh buốt như một lớp màn tang vô hình.
Ống dẫn khói của lò hoả táng rung lên từng hồi, từng luồng hơi nước bị áp lực thổi ra, gặp không khí dưới âm 5 độ lập tức ngưng tụ thành những hạt băng lấp lánh.
Trong khoảnh khắc nào đó, tôi đã nghĩ — có lẽ đó là linh hồn còn chưa tan biến.
Cho đến khi tôi nghe thấy tiếng “kẽo kẹt” của băng chuyền kim loại…
Và lúc này, có lẽ…thi thể cháy đen ấy đang tan dần trong lò thiêu, hóa thành tro bụi giữa màn sương đêm lạnh ngắt.
Nhiệt độ ba nghìn độ có thể thiêu rụi mọi thương tích trên thân thể…Nhưng không thể nào đốt cháy hết những ký ức đau lòng.
Tôi ngồi trong xe, ôm chặt bình tro cốt trong lòng.
Khi xe chạy qua cây cầu vượt biển, tôi vặn nắp bình, rắc tro cốt của Trương Mặc ra ngoài cửa sổ.
Cơn gió biển mặn chát cuốn lấy từng hạt tro li ti, chúng xoáy thành một lốc xoáy nhỏ trên không, rồi lại bất chợt tản ra như dải ngân hà vỡ vụn.
“Tro hoàn tro, bụi về bụi.”
Tôi khẽ xoa đầu ngón tay nóng ran – vẫn còn dính mấy hạt xương vụn chưa rơi hết.“Trương Mặc… nếu có kiếp sau, mong chúng ta… đừng gặp lại nhau nữa.”
Bỗng nhiên, chiếc radio trên xe chuyển sang một bản tin khẩn cấp.Giọng phát thanh viên nữ lạnh lẽo như máy móc vang lên —“Tin nóng: vụ triệu hồi hàng loạt xe điện liên quan đến lỗi pin gây cháy nổ…”